Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

ME tAPAO



Cảm hứng Mẹ Tà-pao

Con về bên Mẹ Tà-pao
Khi chuông chiều vọng nao nao cõi lòng
Mẹ,  cả trời bể mênh mông
Khi cơn mưa xuống ấm lòng con thơ.

Đời con vất vả bơ phờ,
Miếng cơm manh áo bụi bờ sớm khuya.
Như cây thay lá theo mùa,
Phận con cũng nhuộm nắng mưa bụi trần.

Giơ tay mới thấy phong trần,
Đưa chân mới thấy rần rần thịt da.
Con về mong Mẹ thứ tha,
Đứa con hoang phí thật thà khấn xin.

Xin con xin một lòng Tin,
Để con lớn mãi trong tình Mẹ trao.
Mẹ ! ôi Mẹ Tà-pao !
Nữ Trinh phúc đức dạt dào Chúa ban.

Con đi năm tháng xa dần,
Yêu con Mẹ cũng lần lần dõi theo.
Con yêu bóng Mẹ gian trần
Và con yêu cả thiên đàng Mẹ mong.

Lm Gia-cô-bê Tạ Chúc






Thứ Tư, 24 tháng 7, 2013

Suy niem



Suy niệm chúa nhật 17 C, Lc 11,1-13
Phải cầu nguyện như thế nào?
Các môn đệ cũng đã nhiều lần thắc mắc, họ không biết phải thân thưa làm sao, hay phải nói thế nào khi cầu nguyện. Rất nhiều lần, các ông thấy Chúa Giê-su đắm mình trong thinh lặng: khi sáng sớm, lúc hoàng hôn, nơi hoang địa, trên biển hồ…Và rồi để giải tỏa những nỗi khắc khoải trong lòng họ, Đức Giê-sa đã dạy các học trò cầu nguyện.
Người bảo các ông: “ Khi cầu nguyện anh em hãy nói Lạy Cha…”
Cha ơi! Như một em bé mới bập bẹ tập nói, nó gọi baba, và lập tức người cha sẽ chạy đến và ẵm em vào lòng. Thiên Chúa là Cha. Thật vậy người Ki-tô giáo luôn tuyên tín vào Mầu nhiệm Thiên Chúa là Cha. Ngài đón nhận con cái mọi người với tình yêu Phụ tử. Mỗi lần con cái kêu lên thì không bao giờ người Cha lại ngoảnh mặt làm ngơ. Trái lại, người cha sẵn sàng và chờ đợi để ban xuống muôn ơn lành cho con cái của mình. Và hơn thế nữa, bao giờ người Cha cũng luôn trao cho con những món quà tốt đẹp nhất.
Và Người nói: “Ai trong anh em là người cha, mà khi con cái xin cá, thì thay vì cá lại lấy rắn mà cho nó? (Lc 11, 11). Thiên Chúa nhân từ, Ngài luôn rộng mở và quảng đại trao ban cho mọi người tất cả. Miễn là chúng ta kiên tâm và vững lòng như hình ảnh một người bạn đi đường, giữa đêm khuya gõ cửa nhờ đến một người bạn khác của mình vậy: “Dẫu người kia không dậy để cho người này vì tình bạn, thì cũng sẽ dậy để cho người này tất cả những gì anh ta cần, vì anh ta lì ra đó”(Lc 11, 8).
Cầu nguyện là tạo một mối liên hệ thâm sâu và vững bền với Chúa, bằng lời, bằng con tim và bằng cả trí hiểu. Như thế cầu nguyện không chỉ là mong muốn và đạt thấu những điều thuộc về mình, nhưng là một khám phá trong tình yêu với Đấng mà mình cậy trông.
Đức Giê-su dạy kinh nguyện cầu nguyện, và chính Ngài cũng đã trải nghiệm qua từng phút giây trong cuộc đời. Anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện. Như một thông điệp cho mọi người. Kinh Lạy Cha,một lời nguyện xin chân thành và đầy đủ ý nghĩa cho bất cứ ai, muốn gặp gỡ Đức Giê-sa, trong cuộc đời của mình.
Lm Giacobe Tạ Chúc

Thứ Ba, 23 tháng 7, 2013

Thanh nhan

THÁNH GIACÔBÊ TÔNG ĐỒ

Trong danh sách mười hai Tông đồ mà Chúa chọn, có hai người cùng mang tên là Giacôbê, một người là anh của Thánh Gioan viết Phúc âm, con ông Giêbêđê  và một người là con của ông Alphê. Để phân biệt hai Tông đồ này, người ta gọi Thánh Giacôbê Tông đồ hậu và Giacôbê Tông đồ tiền. Phụng vụ vào ngày 25 tháng 7 hằng năm cử hành lễ kính Thánh Giacôbê Tông đồ Tiền.

Thân thế của Thánh Giacôbê
Ông xuất thân trong một gia đình ngư phủ tương đối khá giả tại Betsaiđa, thân sinh là ông Giêbêđê có người làm thuê(Mc 1, 19-20). Cũng theo Tin mừng của Marcô thì Giacôbê là một trong bốn môn đệ được Chúa gọi đầu tiên tại biển hồ Galilêa (Mc 1, 16-20). Trong những biến cố quan trọng của cuộc đời Đức Giêsu, vị Tông đồ này luôn có mặt, ông đã chứng kiến phép lạ Chúa chữa nhạc mẫu Phêrô khỏi bệnh (Mt 1, 29-31), con gái ông Giairô sống lại(Mc 5, 37-43), Chúa biến hình trên núi (Mc 9,2-8), và lúc chúa Giêsu hấp hối ở vười Gietsimani (Mt 26,37). Hai anh em Giacôbê và Gioan được Chúa đặt cho một biệt hiệu khá “kêu” là :”Boanergès” có nghĩa là con sấm sét (Mc 3,17). Chắc cũng vì cá tính của Giacôbê hơi nóng nảy khi cùng với Chúa Giêsu đi vào làng Samari và dân làng không đón tiếp. Thấy vậy, Giacôbê và Gioan cùng đề nghị với Chúa rằng:”Thưa Thầy, Thầy có muốn chúng con khiến lửa từ trời xuống thiêu hủy chúng nó không?”(Lc 9, 54).

Cuộc Tử đạo của Ngài

Theo sách Công vụ kể lại thì có thể Thánh Giacôbê chịu tử đạo dưới thời vua Hêrôđê Agrippa I, vào cuối thế kỷ thứ II, khỏang năm 44:”Thời kỳ ấy, vua Hêrôđê ra  tay ngược đãi một số người trong Hội thánh. Nhà vua đã cho chém đầu ông Giacôbê là anh ông Gioan”(Cv 12,1-2). Đây là thời kỳ bách hại các Kitô hữu rất dữ dội, trong suốt ba thế kỷ đầu và chỉ tạm lắng xuống sau sắc chỉ Milan của hòang đế Constantianop vào năm 313. Giáo hội phương tây mừng kính Ngài từ thế kỷ thứ VIII. Các Giáo hội theo nghi lễ Copte và Byzantin thì mừng lễ Ngài sớm hơn vào một ngày gần lễ Phục sinh.

Thông điệp của Thánh nhân

Khi xin Chúa Giêsu cho được ngồi bên hữu và bên tả của Ngài, Giacôbê đã được Chúa báo trước cuộc tử đạo mà những ai muốn theo Chúa phải đón nhận. Chén đắng cùng với mũ triều thiên vinh quang trong nước trời. Bài giảng của Thánh Gioan Kim Khẩu đã làm sáng tỏ chén đắng mà Chúa Giêsu uống, khi Người trao lại cho Thánh nhân, và Giacôbê sẵng sàng đón nhận:” ngay từ phút đầu tiên, Người đã cháy lửa nhiệt tình, và trong sự khinh chê lạ thường các lợi lộc trần gian, Người đã tiến tới đỉnh cao đến độ tức thời bị đem đi giết”( trích bài giảng của Thánh Gioan Kim Khẩu trong bài đọc giờ kinh sách).

Lm Giacôbê Tạ Chúc



Thứ Sáu, 19 tháng 7, 2013



ĂN THỊT VÀ UỐNG MÁU CHÚA

Đã có lần dân Do Thái dị ứng về điều này, làm sao chúng ta có thể ăn và uống Thịt và Máu của một con người. Nhiều tranh luận, không thiếu những lý luận và rồi kết luận: “ Lời này chói tai quá, ai mà nghe được” (Ga 6,60b).
Sống là phải ăn uống thì cơ thể mới khoẻ mạnh được. Các chất dinh dưỡng nạp vào bên trong, và qua quá trình chuyển hoá để trở thành máu nuôi sống con người. Máu chính là sự sống. Thiếu máu, cơ thể không tồn tại được. Có máu con người có sự sống ở đời này, nhưng chưa chắc đã có sự sống ở đời sau. Thiếu Máu Thịt Chúa Giê-su, con người chẳng những không có sự sống đời này mà còn mất hẳn sự sống ở đời sau.

Dân Do Thái từ khi còn lang thang trong sa mạc. Dọc dài theo chuỗi ngày lưu đày và hồi hương. Khi thì sống đời du mục, lúc thì sống đời định cư. Thiên Chúa đã nuôi họ bằng nguồn lương thực là Manna và chim cút. Đến thời Chúa Giê-su, Ngài nhiều lần làm phép lạ, bánh và cá hoá ra nhiều nuôi sống đoàn lũ đông đảo theo Ngài để nghe giảng dạy. Tất cả đó là hình bóng mà Chúa Giê-su dùng để tiên báo về Bí tích Thánh Thể mà Ngài sẽ thiết lập. Chính vì yêu mà Thiên Chúa đã có những sáng kiến độc đáo qua mọi thời để ở với con người. Trong hành trình tiến qua Ai cập để về miền Đất hứa. Ban ngày Ngài đến với họ qua cột mây, ban đêm thì cột lửa. Vào thời định cư, Thiên Chúa luôn hiện diện với dân qua các Hòm bia giao ước. Và sau cùng, với Giáo hội Ngài đã ở với con cái mình trong Bí tích Thánh Thể, qua Hy tế Thập giá hiến dâng mình, một lần nữa tình thương hải hà của Thiên Chúa đã trở thành nhục thể và hoá thành Thánh thể nhiệm mầu nuôi sống con người.  Cứ thế, con người luôn đón nhận được những ân huệ lớn lao và dồi dào mà Đức Giê-su đã đổ ra qua Máu và thịt của Ngài.

Mỗi lần rước lễ, là mỗi lần được ăn và uống chén cứu độ tuôn tràn. Người Ki-tô hữu luôn xác tín một cách mạnh mẽ khi đón nhận lương thực vĩnh cửu bằng lời đáp “ Amen”, như niềm tin và lòng tri ân Đấng đã ban phát cho mình của ăn và thức uống đời đời.

Lm Giacobe Tạ Chúc