CHÚA NHẬT XXI TN -
NC
PHÚC ÂM : Lc 13, 22 -
30
" Người ta sẽ từ đông chí tây đến dự
tiệc trong nước Chúa"
Bài trích phúc âm
theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu rảo
qua các đô thị và làng mạc, vừa giảng dạy vừa đi về Giêrusalem. Có kẻ hỏi Người
rằng : " Lạy Thầy, phải chăng chỉ có một số ít sẽ được cứu độ ? " Nhưng Người
Phán cùng họ rằng: " Các ngươi hãy cố gắng và qua cửa hẹp, vì ta bảo các ngươi
biết: nhiều người sẽ tìm vào mà không vào được. Khi chủ nhà đã vào và đóng cửa
lại, thì lúc đó các ngươi đứng ngoài mới gõ cửa mà rằng : " Thưa Ngài , xin mở
cửa cho chúng tôi". Chủ sẽ trả lời các ngươi rằng:" Ta không biết các ngươi từ
đâu tới". Bấy giờ các ngươi mới nói rằng : " Chúng tôi đã ăn uống trước mặt Ngài
và Ngài đã giảng dạy giữa các công trường chúng tôi ". Nhưng chủ sẽ trả
lời các ngươi rằng :" Ta không biết các ngươi từ đâu mà tới, hỡi những kẻ làm
điều gian ác , hãy lui ra khỏi mặt ta, khi các ngươi sẽ thấy Abraham, Isaac,
Giacob và tất cả các tiên tri ở trong nước Thiên Chúa , còn các ngươi bị loại ra
ngoài , nơi đó các ngươi sẽ khóc lóc nghiến răng. Và người ta sẽ từ đông chí
tây, từ bắc chí nam đến dự tiệc Thiên Chúa . Phải, có những người sau hết sẽ trở
nên trước hết và những người trước hết sẽ trở nên sau hết ".
Đó là lời Chúa
CHÚA NÓI VỚI
CON
Paul Nguyễn
Văn Thanh
Nếu hôm nay Chúa đến gặp con và
hỏi con rằng :" Con có yêu Thầy không ? " chắc chắn con sẽ trả lời: "Vâng con
yêu".khi trả lời xong con cảm thấy bồi hồi lo lắng, lo làm thế nào để được trọn
vẹn trong tình yêu mà mình đã tuyên hứa với Ngài. Nghỉ đến biến cố tử nạn của
Chúa Giêsu, trước đó Chúa cũng hỏi Thánh Phêrô như vậy. Thánh Phêrô Ngài cũng
như con và mọi người hôm nay, là:" Thưa Thầy con yêu ". Nhưng khi biến cố ập đến trong
đêm bị nộp, Chúa Giêsu bị đánh đòn, bị điệu ra trước toà Philatô là Ngài chối bỏ
Thầy mình. Còn ngày hôm nay Chúa nói với con yêu Thầy " thì giữ lời Thầy, và Cha
thầy yêu mến người ấy, và chúng Ta sẽ đến và ở trong người ấy ". Ôi Lạy Chúa! Vì
con luôn ước muốn ngày nào đó hết đời con, được Chúa yêu con dẫn đưa con vào dự
tiệc trong nước Chúa. Như vậy mà con luôn thổn thức, liệu con có giữ được lời nguyền của con với Chúa hay không là con còn trông cậy ở nơi Chúa nâng đỡ cho con, vì con vốn yếu đuối . Nhưng tấm vé qua được cửa hẹp để vào được nước Chúa, mà
Chúa muốn trao cho con cũng như những ai Tin, và yêu mến Ngài thì phải giữ và
trung thành với lề luật, và lời Chúa. Vậy con phải can đảm sống Đức Tin trong
mọi hoàn cảnh thử thách, phải sống khiêm nhường và phục vụ trong công cuộc Loan
Báo Tin Mừng, phải nhỏ lại như trẻ nhỏ. Chúa Ơi ! Con luôn ước muốn được Chúa
Yêu con và xin cho con được yêu Chúa. Để ngày sau con không bị Chúa trả lời với
con: " Ta không biết các ngươi từ đâu mà tới ".
CẦU NGUYỆN
Lạy Chúa Xin cho con biết tuân giữ các giới răn của
Chúa, biết sống khiêm nhường, hy sinh, phục vụ Chúa trong mọi người anh em, biết
đi loan báo Tin Mừng nước Chúa. Nước mà Chúa mời gọi "nguời ta sẽ từ đông chí
tây ". Và hứa cho những ai biết chọn cửa hẹp mà vào dự tiệc trong nước
Chúa.
Con tạ ơn Chúa
Xin Chúa Nhậm Lời con
Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013
Thứ Năm, 22 tháng 8, 2013
Tham
Thăm mộ cha!
Cỏ đã xanh qua tháng
ngày,
Cạn dòng lệ chảy hoen
đầy mắt con.
Lối về tim cũng héo
hon,
Mẹ ngồi tựa cửa ngóng
mòn vách tranh.
Ba đi chín tháng ngày tròn,
Con về thăm mộ bước
còn lối qua.
Vu lan báo hiếu tìm
quà,
Con về lên mả huyệt đà
nén hương.
Thương cha cỏ đã dầm
sương,
Heo heo hút gió mưa
thường nữa đêm.
Làm sao con sống êm đềm,
Khi không còn bóng bên
thềm của cha.
TC
Thứ Tư, 21 tháng 8, 2013
Cảm hứng mùa Vu
lan.
Mẫu từ hai tiếng
thiêng liêng,
Con đi khắp bể
non miền tìm đâu.
Mẹ giọt nước đổ
mưa ngâu,
Cho con mát mẻ u
sầu tan nhanh.
Cơm trưa chia bữa
chia phần,
Nuôi con qua thác
qua gềnh lênh đênh.
Cho dù thân mẹ cơ
bần,
Thì con cũng có ấm
dần áo cơm.
Lúa mùa đun thổi
bằng rơm,
Thương con mẹ thổi
bằng cơn ru à.
TC
Thứ Hai, 19 tháng 8, 2013
ƠN GỌI ĐỜI TÔI
Xã hội tha hóa, tôn vinh chủ nghĩa duy vật, kéo theo sự suy
thoái đạo đức một cách trầm trọng của con người ngày nay cũng như trong tương
lai. Vì thế, nhu cầu ơn gọi đã và đang là một vấn đề thiết thực và thực sự cấp
bách.
Đời sống ơn gọi! một cuộc đời theo Chúa Giê Su, một cuộc sống
phục vụ và hy sinh tất cả lợi ích cá nhân để dấn thân theo một sứ điệp :
“Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ Thầy”
(Mt 28,19); “Không phải anh em đã chọn thầy, nhưng chính thầy đã chọn anh em”
(Ga15,16). Qua đó, ngồi suy nghĩ và cảm nghiệm về đời sống ơn gọi của chính
mình, một lời gọi mời nhiệm mầu và thực sự lạ lùng.
Bước vào tuổi mười hai, tôi được mời gọi vào đoàn thể lễ
sinh. Lúc mười lăm tuổi, tôi được cha mẹ gửi vào nhà thờ. Tiếp xúc với cha, thầy
và các soeur từ nhỏ nên tôi ấp ủ trong mình một ước mơ tu trì. Mỗi lần gặp gỡ
hay trò chuyện với cha xứ, soeur… tôi luôn nhận được những lời động viên nho nhỏ:
“lớn lên đi tu nha”… và rất nhiều nữa. Những câu nói tuy bình dị và thật đơn giản
nhưng nó ăn sâu vào thân thể tôi một cách kì lạ. Lòng tôi háo hức và bồi hồi,
lúc đó tôi chỉ ước mong mình lớn thật nhanh để có thể được thi vào chủng viện,
để có thể được sinh hoạt với đoàn dự tu trong xứ. Một suy nghĩ hết sức trẻ con,
nhưng rồi thời gian trôi qua và tôi cũng cầm được cái bằng tốt nghiệp trung học
phổ thông trong tay.Thế là tôi thi vào chủng viện ngay, nhưng kết quả nhận được
là một nỗi thất vọng ê chề. Nếm mùi thất bại, tôi chán nản và không còn tin vào
ơn gọi của mình.
Một sự lựa chọn không thành công, tôi bước vào một lối rẽ
khác của cuộc sống, đời sống sinh viên. Giữa một nhịp sống nhộn nhịp, hiện đại,
hưởng thụ nhiều thú vui và hấp dẫn nhưng tôi không thể hòa nhập và xây dựng, bởi
lẽ tôi không thích hợp trong những cuộc vui vượt quá sự chuẩn mực hay là sự đua
đòi vượt quá giới hạn. Thời gian mãi đến tháng 7 năm 2012, một cuộc điện thoại,
những lời hỏi thăm và một câu hỏi của người anh đang theo học trong một hội
dòng của Philippin :
“ em có muốn đi tu nữa không? ”.
Một câu hỏi làm tôi giật mình, mắt trợn lên và khuôn mặt tái
xanh như bị nhiễm gió. Một nhu cầu mà mình đã lãng quên từ rất lâu rồi. Được phục
vụ tha nhân và anh em bé nhỏ, và rồi tôi đăng kí hồ sơ lần thứ hai và bắt đầu
tìm kiếm tài liệu ôn thi. Học hành lười nhát, viết văn thì không hay, dở tiếng
anh, toán mười hai thì quên sạch. Quá nhiều điều để lo lắng về sự thất bại lần
thứ hai trong ơn gọi. Sau đợt thi đó, tôi thổn thức và nguyện cầu với Chúa rất
nhiều điều:
“Lạy Chúa! Xin cho con được theo Ngài…
Xin cho con thuộc về
Người…
Xin cho con được rao giảng sứ vụ của Người…”
Và rồi những lời cầu xin được đáp trả, cơn khao khát được no
đầy.
“ Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa
thì sẽ được mở cho “(Mt 7,7) Thiên Chúa đã chọn gọi giữa muôn người. Lọt vào
danh sách trúng tuyển chủng viện thánh Nicolas, tôi vui mừng khôn siết, hạnh
phúc vô cùng. Rất nhiều người cổ vũ và chúc mưng tôi, đặc biệt là gia đình, cha
xứ và những người thân…
Giữa nhiều điều hạnh phúc và vui sướng, nhưng len lõi trong
tôi là những lo lắng và suy tư. Học hành trong chủng viện sẽ ra sao? ;sống với
anh em như thế nào? ;ăn uống có hợp khẩu vị không?…
Quá nhiều và quá nhiều điều bởi lẽ, đậu chủng viện với tôi
là một sự chuẩn bị, một sự bắt đầu vào một thế giới mới, một cuộc sống mới, một
sứ vụ mới và một lý tưởng mới.
“Các anh hãy theo tôi, tôi sẽ làm cho các anh thành những kẻ
lưới người như lưới cá ”(Mt 4,19)
Đó là những cảm nhận và ưu tư về bản thân tôi trong đời sống
ơn gọi của mình. Qua tất cả mọi việc và hơn hai tháng theo học nơi chủng viện
Nicolas thân thương, tôi thấy được rằng: giữa những thử thách, gian truân và vấp
ngã, một điều quan trọng, một yếu tố quyết định cho tất cả. Đó là thành công với
Đức KiTô.
Giuse Bạch Thanh Nhuận
Chủng viện Thánh Nicôla - Dự Bị IB
Từ khóa: n/a
Chủ Nhật, 18 tháng 8, 2013
Con ngủ
Ngủ vùi con ngủ cho say,
À ơi vất vả Mẹ ru con này,
Hai tay bưng chén cơm đầy.
Mồ hôi bố mẹ tháng ngày đó con,
Ru hời con, mẹ héo hon,
Vắt hai bầu sữa cạn mòn tình thương.
Con đi đâu biết dặm trường,
Canh khuya mẹ đợi bên đường sương rơi.
Ru à ru hỡi con ơi,
Đắng cay mẹ chịu sum vầy đợi trông.
TC
Tho
Gia an chiều.
Gia an chiều đến hôn
hoàng,
Nghe sương phủ bụi
chim bàng hoàng bay.
Rượi nồng chưa uống đã
say,
Mắt cay lên mắt hoen đầy
lệ mi.
Biển chiều bước lạc phân ly,
Con đò nho nhỏ nằm lì
dưới sông.
Khách qua chếch choáng
men nồng,
Rượi đâu dư thế để
lòng khách say.
Dùng dằng ở mãi nơi
đây,
Tóc xanh đã bạc tháng
ngày còn đâu.
TC
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)