Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

VIẾNG NGHĨA TRANG LINH MỤC
Hằng năm, tháng 11 cầu nguyện cho các linh hồn. Tại nghĩa trang linh mục, Đức cha Giuse Vũ Duy Thống đã chủ sự thánh lễ cầu cho các linh mục trong Giáo phận đã qua đời.
Tôi đến sớm hơn nữa giờ, và tản bộ ra nghĩa trang, theo con đường rất đẹp của Giáo xứ Vinh an. Nhìn những hàng cây bạch đàn đứng im lìm giữa những nấm mộ xinh xắn, bé nhỏ nằm kề nhau. Tôi rảo qua một lượt và chậm rãi đọc từng tên một. Mỗi cái tên, mỗi cuộc đời người Mục tử như hiện ra đó đây, rất gần như buổi sớm bình minh vừa thức dậy. Ký ức nhạt nhòa theo năm tháng, thời gian như một mệnh đề vô nghĩa: có có không không. Có những vị tôi đã gặp, đã sống và đã có lần được may mắn cộng tác trong những dịp thực tập mục vụ ở các xứ đạo. Nhưng cũng có những vị chưa từng gặp gỡ bao giờ. Chỉ biết qua từng cái tên hay nghe đâu đó qua những lớp cha anh đi trước kể lại. Nhưng cho dù thế nào, thì cũng không khỏi ngậm ngùi nhớ thương đến những anh em Tông đồ, mà đã một thời phục vụ trên mảnh đất thân yêu của Giáo phận nhà.
Trông người mà nghĩ đến ta, sống và chết nghĩa từ rất đơn gỉan trong cõi đời. Nhưng nó chứa đựng cả một triết lý rất phong phú. Không ai phủ nhận sự chết và cũng chẳng mấy ai không muốn được sinh ra, có mặt trên cõi đời này. Dù nó vô thường và ẩn  chứa cả một bể khổ. Sống chết như hai anh em sinh đôi, hai cá thể mà không thể tách biệt nhau được. Có sinh, ắt có tử chí lý vô cùng. Người xưa thường nói: “ Rắn già, rắn lột da, ta già ta tột vô xăng (quan tài)”, thật thấm thía biết bao. Con người dù uyên bác, học rộng hiểu sâu, hay là những người nông dân chất phác, quê mùa. Sống mỗi người mỗi hoàn cảnh, địa vị, giàu nghèo hay sang hèn. Nhưng khi chết đi, đều giống nhau, nằm yên trong mộ, nằm kề bên nhau. Không tranh chấp, chẳng lợi danh, cũng không tranh giành quyền lợi hay địa vị như lúc còn sống. Lúc sinh thời, các Ngài đã vắt cạn kiệt sức lực của mình để phục vụ đoàn chiên mà Chúa giao phó. Lúc chết rồi mấy ai nhớ tới các Ngài. Có chăng là những lúc lỡ bước qua đường, đến thắp vội vàng nén hương lòng dâng trao. Cám ơn Giáo hội khi dành riêng tháng 11, để cầu ngyện cho các tín hữu đã ra đi. Nhờ đó mà trên các ngôi mộ của các Ngài. Khói hương trầm quyện trong hương hoa tỏa lan lên trước tòa Thiên Chúa.
Tôi thầm mong Thiên Chúa, trên đỉnh cao của lòng xót thương đoái đến những người con đặc biệt của Ngài. Vì dẫu bất toàn và tội lỗi, các Ngài đã đáp lời mời gọi của Thiên Chúa mà đi theo làm Tông đồ của Đức Giê-su. Nắng đã lên cao, một thoáng của làn gió nhẹ cũng bay vào. Đâu đây xôn xao trong tận đáy lòng lời kinh cầu da diết: “ Lạy Chúa xin cho các linh hồn anh em linh mục được nghỉ yên muôn đời”.

Lm Giacobe Tạ Chúc 

Thứ Hai, 4 tháng 11, 2013

GIÁO HỌ MÁTTHÊU GẪM KHAI MẠC ĐỌC KINH LIÊN GIA THÁNG 11 ( Tháng cầu cho các Tín hữu đã qua đời )
vào lúc 19 giờ 30 ngày 04 - 11 - 2013 . Cha quản xứ và HĐMV, Quý Thầy, Soeur cùng một số bà con giáo dân trong giáo xứ Gia an , khai mạc đọc kinh Liên gia cho tháng 11 , tháng cầu cho các đẳng linh hồn , được khai mạc tại nhà anh Mạc Lan thuộc Giáo họ Mátthêu gẫm. Do Ban thường vụ Giáo họ chủ sự giờ kinh thật sốt sắng và trang nghiêm . Giờ kinh được bế mạc lúc 20 giờ cùng ngày.





Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

Thứ Tư, 30 tháng 10, 2013

Lễ các linh hồn
Chập chờn trong vô vàn ánh lửa lung linh của những cây nến trên các ngôi mộ. Hòa trong những sợi khói tan theo làn hơi sương của đêm nhẹ giăng màn. Từng lời kinh tha thiết vang lên. Tháng 11, như điểm hẹn để nối kết giữa những người còn sống, với những người đã sang cõi bên kia.
Lời kinh cầu ngân vang: “Lạy Chúa, xin cho các linh hồn được nghỉ yên muôn đời”, nghe ra tha thiết và đầy ý nghĩa. Cõi nhân sinh vô thường. Phận người đầy bất tất. Khả năng con người giới hạn đến thế là cùng. Sự chết như một nghịch lý dần vào vô tận, “Sinh, lão, bệnh, tử”, quắt quay đến chóng mặt. Con người sống để làm gì? Chết đi về đâu? Vẫn như một bài toán học búa mà không dễ tìm ra đáp án. Đức Giê-su đã đến trong trần gian, Ngài đã đi vào trong thẳm sâu của phận người. Ngài đã chết và đã chiến thắng sự chết. Sự Phục sinh của Đức Ki-tô là niềm hy vọng cho mọi tín hữu. Sự chết không phải là một dấu chấm hết. Nó chỉ là điểm dừng và cũng để chuyển tiếp sang một hành trình mới, phong phú và huyền linh. Người tín hữa không thất vọng khi cái chết gây nên sự chia ly trong một chuyến đi dài nhất của đời người. “Xa mặt cách lòng” có thể xảy ra trong triết lý đời thường, nó không thể có khi sống, chết là hai lằn ranh rất gần. Cũng  như hai tam giác bằng nhau, chúng có thể trùng khít lên nhau. Truyền thống của Giáo hội từ rất sớm đã cầu nguyện, xin lễ cho các linh hồn những người đã qua đời. Không gì đẹp và cao quý hơn khi “người chết nối linh thiêng vào đời”, và mọi người sống-chết cùng hiệp thông trong lời kinh cầu dâng lên cho Thiên Chúa.
Thánh lễ đặc biệt trong những ngày đầu tháng mười một: kính các đẳng linh hồn, như một nhắc nhở: “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”, để kính dâng cho các hương hồn. Các Ngài mãi mãi rời xa chúng ta về mặt thể lý. Thế nhưng trong Mầu nhiệm hiệp thông của Giáo hội, thì các Ngài luôn gần gũi mỗi người trong thế gian. Sẽ là những món quà vô giá mỗi khi chúng ta hy sinh, chay tịnh và cầu nguyện cho những người thân yêu đã đi vào cõi vĩnh hằng.

Lm Giacobe Tạ Chúc

Thứ Năm, 24 tháng 10, 2013

CHÚA NHẬT XXX TN - NC
PHÚC ÂM : Lc 18 , 9 - 14
" Người thu thuế ra về được khỏi tội ".
Bài trích Phúc- âm theo Thánh Luca .
Khi ấy Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những ai hay tự hào mình là người công-chính và hay khinh bỉ kẻ khác :" Có hai người lên đền thờ cầu nguyện , một người biệt- phái , một người thu thuế . Người biệt- phái đứng thẳng , cầu nguyện rằng :"  Lạy Chúa , tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác : tham lam , bất công , ngoại tình , hay là như tên thu thuế kia ; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần và dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi ". Người thu thuế đứng xa xa , không dám ngước mặt lên Trời , đấm ngực và nguyện rằng :" Lạy Chúa , xin thương xót tôi là kẻ có tội ". Ta bảo các ngươi : người nầy ra về được khỏi tội , còn người kia thì không . Vì tất cả những ai tự nâng mình lên , sẽ bị hạ xuống , và ai hạ mình xuống , sẽ được nâng lên ".
Đó là lời Chúa . 

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2013

Suy niem

THÁI ĐỘ NÀO XỨNG HỢP CHO LỜI CẦU NGUYỆN (Lc 18, 9-14)

Liên tiếp trong các Chúa nhật này, Thánh Sử Luca trình bày đề tài cầu nguyện: kiên trì, tín thác, luôn luôn và hết lòng khiêm nhường. Thánh Vịnh 50 ghi nhận rằng:
“ Lạy Thiên Chúa,
xin lấy lòng nhân hậu xót thương con,
mở lượng hải hà xoá tội con đã phạm.
Xin rửa con sạch hết  lỗi lầm,
Tội lỗi con, xin Ngài thanh tẩy”.
Đây cũng là hình ảnh thật đẹp của người thu thuế khi anh lên đền thờ cầu nguyện: “ Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi”(Lc 18, 13).

Khởi đầu mỗi thánh lễ, bao giờ cũng có nghi thức sám hối. Con người luôn ý thức mình là : “ Nhân vô thập toàn”, cần đến ơn phù trợ và chở che của Thiên Chúa,Đấng tối cao.
Người thu thuế luôn được xem là những tội nhân, dưới cái nhìn của những người Do thái. Chắc hẳn anh ta cũng hiểu rõ chính mình, khi anh ta bước vào Thánh điện để đối diện với Thiên Chúa. Vì vậy, thái độ của anh ta là rụt rè, e dè và hối hận: “ Còn người thu thuế thì đứng đàng xa, thậm chí chẳng dám ngước mắt lên trời, nhưng vừa đấm ngực, vừa thưa rằng: “ Lạy Thiên Chúa, xin thương xót con là kẻ tội lỗi” (Lc 18, 13). Lòng khiêm tốn và thái độ hạ mình của anh hết sức thành tâm và đã được Thiên Chúa đón nhận, như của lễ rất đẹp dâng lên Ngài. Khác hẳn với người  Pha-ri-siêu, anh ta kể công trạng trước mặt Thiên Chúa, anh ta tự cho rằng mình thánh thiện và hơn hẳn những người xung quanh. Hãy xem thái độ của anh ta, khi bước lên đền thờ: “ Người Pha-ri-siêu đứng thẳng, nguyện thầm rằng: “ Lạy Thiên Chúa xin tạ ơn Chúa, vì con không như bao kẻ khác: trộm cướp, bất chính, ngoại tình, hoặc như tên thu thuế kia…” (Lc 18, 11). Người Pha-ri-siêu liệt kê một danh sách các công trạng cụa mình và các tội lỗi của những người khác. Anh ta công chính, rất tốt thế nhưng chỉ tiếc rằng: anh này đã làm cho các nhân đức của mình trở thành không còn giá trị, chỉ vì thái độ kiêu căng và tự tôn của anh. Nếu khiêm tốn một chút, anh ta sẽ nhận ra, mình cũng chỉ là những thụ tạo, những bình sành, đồ gốm trong tay Thiên Chúa mà thôi. Trước mặt Ngài, mỗi người chỉ là những tôi tớ vô dụng. Trong tay Ngài, con người cũng chỉ là Tạo vật trong muôn ngàn Tạo thành của Đấng chí nhân, và quyền năng.

Trở lại với người thu thuế, anh ta biết mình và những lỗi phạm mất lòng Chúa. Vì thế, anh này mới không dám ngước mặt lên, mà chỉ cúi đầu, đấm ngực ăn năn. Cầu nguyện đẹp lòng Chúa, khi nó xuất phát từ tấm lòng chân thành và sám hối, cùng với sự khiêm nhu thẳm sâu nhất. Sự kiêu căng đã làm cho con người xa cách Chúa, A-đam và E-va cũng vì muốn trở thành Thiên Chúa nên mới thất sủng với Ngài. Nhân loại trong cuộc sống phát triển ngày hôm nay cũng thế. Họ tự kiêu tự đại, tự cho rằng nền văn minh khoa học có thể thay thế được tất cả. Nhưng không, thực tế hoàn toàn chứng minh điều ngược lại. Càng văn minh tiến bộ, càng phát triển khôn cùng, con người ngày càng phải đối diện với những thách thức có quy mô vô cùng lớn, rộng và dài: kinh tế khủng hoảng, thiên tai, nạn tai gia tăng, bệnh tật hoành hành, chiến tranh, bạo lực, chết chóc…không ngừng gia tăng. Hãy cúi đầu, hãy nguyện cầu, vì mãi mãi con người cũng chỉ là những thụ tạo trong tình yêu sáng tạo của Thiên Chúa mà thôi. Con người cần hướng đến Thiên Chúa như hoa hướng dương đến phía mặt trời.

Lạy Chúa, xin cho con biết nhận ra sự yếu đuối và bất xứng của mình, để chúng con biết chân thành sám hối và xin lòng xót thương của Chúa:

“ Xin ngoảnh mặt đừng nhìn bao tội lỗi,

Và xoá bỏ hết mọi lỗi lầm” (Tv 50). Amen.

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

CHÚA NHẬT XXIX TN- NC
PHÚC ÂM Luca : 18, 1- 8
" Thiên Chúa sẽ minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn hằng kêu cứu đến Người ".
Bài trích phúc âm theo Thánh Luca .
Khi ấy , Chúa Giêsu phán cùng các môn -đệ một dụ-ngôn , dạy các ông phải cầu nguyện luôn , đừng ngã lòng mà rằng :" Trong thành kia , có một vị thẩm phán không kính sợ Thiên Chúa , cũng không kiêng nể người ta . Trong thành đó lại có một bà góa đến thưa ông ấy rằng :" Xin ông minh oan cho tôi khỏi tay kẻ thù ". Trong một thời gian lâu dài , ông không chịu, nhưng sau đó ông nghĩ rằng : mặc dù ta không kính sợ Thiên Chúa , mà cũng chẳng kính nể người ta , nhưng vì bà góa nầy cứ quấy rầy ta mãi , nên ta sẽ xử cho bà ấy , kẻo bà đến mãi làm ta nhức óc ". Rồi Chúa phán :" Các con hãy nghe lời vị thẩm phan bất lương nói đó ? Vậy Thiên Chúa lại không minh xử cho những kẻ Người tuyển chọn hằng kêu cứu với Người đêm ngày mà khoan giãn với họ mãi sao ? Thầy bảo các con : Chúa sẽ kíp giải oan cho họ ! Nhưng khi Con Người đến liệu sẽ còn gặp được lòng tin trên mặt đất nữa chăng "?
Đó là lời Chúa.