Thứ Hai, 22 tháng 8, 2016

SỐNG KHIÊM NHƯỜNG (Lc 14.1.7-14)
Chúa nhật 22, năm C.
Trong kinh đọc hằng ngày, ta gặp thấy nhân đức khiêm nhường xuất hiện đầu tiên trong bảy nhân đức. Cải tội bảy mối có bảy đức: “ Thứ nhất khiêm nhượng chớ kêu ngạo”. Một đức tính tự nhiên của con người, mà Thiên Chúa đã phú ban. Sách Huấn ca và trang Tin mừng hôm nay, chúa nhật 22 thường niên đều nói đến nhân đức này.
Càng tự hạ con sẽ càng đẹp lòng Chúa (Hc 3,17-18)
Tự bản chất, Thiên Chúa là Đấng khiêm hạ thẳm sâu. Trời xanh, biển cả và muôn loài đều là công trình của Chúa. Vạn khắp nơi nơi bày tỏ vinh quang của Ngài. Trời là ngai và đất là bệ dưới chân Chúa. Vậy mà, Thiên Chúa vẫn luôn là Đấng vô cùng khiêm cung. Ngài đã tự hạ mình xuống làm người qua con mình là Đức Giê-su Ki-tô. Hình ảnh Đức Giê-su cúi xuống rửa chân cho các môn đệ,  cho thấy sự hạ mình đến tự hủy và xóa mình đi của Thiên Chúa. Các nhà thần học gọi là “quyền năng xóa mình đi, chỉ cần ít quyền năng để phô trương, nhưng cần nhiều tình yêu để khiêm nhượng”. Sự khiêm nhường đi liền với tình yêu, và vì Thiên Chúa là Đấng giàu lòng thương yêu, nên cũng có nghĩa là Ngài rất mực hạ mình. Cúi đầu trước người có quyền thế chưa hẳn là sự khiêm nhường, nhưng người cao trọng quyền chức mà cúi đầu trước kẻ kém hơn mình mới là sự khiêm nhường đầy tự phát, như Đức Giê-su đã làm trong bữa tiệc ly.
Ai tôn mình lên sẽ bị hạ xuống, còn ai hạ mình xuống sẽ được tôn lên (Lc 14, 1.7-14).
Quan sát một bữa tiệc với nhiều thực khách, họ thuộc mọi thành phần trong xã hội, thượng vàng hạ cám. Tâm lý chung của con người bao giờ cũng muốn được người khác kính trọng. Cha ông xưa thường hay nói: “Một miếng giữa làng bằng một sàng xó bếp”. Không lạ gì bữa tiệc trong nhà một người biệt phái có Chúa Giê-su đến dự hôm ấy. Người ta mời Chúa không vì tình nhưng vì mình. Họ muốn dò xét và bắt lỗi Chúa. Nào là không rửa tay, nào là làm việc ngày Sabbat…Nói chung không có thiện ý tốt lành. Đức Giê-su thấu hiểu lòng dạ của con người. Nhân dự một bữa tiệc mà Ngài dạy cho con người bài học về sự khiêm nhường. Có  một thầy Rabbi già đau bệnh nằm liệt giường. Các môn đệ thì thầm nói chuyện bên cạnh ông. Họ hết lời ca tụng các nhân đức vô song của thầy.
 Một người trong bọn họ nói:
 - Từ thời Salomon đến nay, chưa có ai khôn ngoan như thầy.
 Người khác nói:
 - Đức tin của thầy ngang ngửa với đức tin của tổ phụ Abraham.
 Người thứ ba nói:
  – Chắc chắn sự kiên nhẫn của thầy không thua sự kiên nhẫn của ông Gióp.
Người thứ tư châm vào:
 - Về sự cầu nguyện thân mật với Chúa, chỉ có Môsê và thầy mà thôi.
 Vị Rabbi tỏ ra  không vui. Khi các môn đệ đã ra về hết, vợ ông mới hỏi:
 - Ông có nghe họ ca tụng ông không?
 - Có.
 - Thế tại sao ông lại tỏ ra bực dọc như thế?
 Vị Rabbi than phiền:
 - Vì không có ai nhắc đến sự khiêm tốn của tôi!
Lạy Chúa, xin cho mỗi người biết khiêm nhượng để nhận ra mình cần đến lòng xót thương và thứ tha của Chúa, như lời Thánh vịnh : "Lòng con chẳng dám tự cao, mắt con chẳng dám tự hào Chúa ơi”(Tv 130, 1). Ai sống khiêm tốn thì sẽ được Thiên Chúa yêu thương và được mọi người quý mến. “Thiên Chúa chống lại kẻ kiêu ngạo, nhưng ban ơn cho kẻ khiêm nhường” (1Pr 5,5). Điều Chúa cần nơi chúng ta chính là tấm lòng khiêm tốn thực thi thánh ý Người.
Linh mục Gia-cô-bê Tạ Chúc



Chủ Nhật, 14 tháng 8, 2016

Thứ Tư, 3 tháng 8, 2016

ANH EM CŨNG HÃY SẴN SÀNG (Lc 12,32-48) - CN 19 Năm C
Những cơn bão như không hẹn, mà tới. Nida cái tên thật đẹp, thế nhưng mấy ai mong muốn khi nó xuất hiện. Những nơi bão lũ đi qua(Trung Quốc, Hà nội) đều để lại những vết thương lòng quặn vỡ: sinh mạng con người, của cải vật chất, cuộc sống an sinh…Tất cả đều bị ảnh hưởng rất nặng nề. Chúa Giê-su đã cảnh tỉnh thái độ sống của con người, khi cứ mải mê trong những thực tại trần gian, mà sao lãng những giá trị siêu nhiên: “ Các con hãy thắt lưng, hãy cầm đèn cháy sáng trong tay, và hãy làm như người đợi chủ đi ăn cưới về, để khi chủ về gõ cửa, thì mở ngay cho chủ”(Lc 12, 35-36).
Tỉnh thức và sẵn sàng
Những cuộc khủng bố tại Paris, đất nước Pháp liên tục xảy ra. Biết bao người vô tội phải chết. Đau thương và thù hận. Con người xem ra, cứ đi tìm những chân lý hư ảo trong cuộc đời. Họ chưa thể thỏa mãn hết mọi cơn khát thèm của: danh-lợi-thú. Giàu và nghèo đang là hai thái cực đối nhau trong bức tranh xã hội ngày hôm nay. Con người đi tìm kiếm và khát khao với những gì là vô biên: “ Hãy bán những của cải mình đi và bố thí”, vì kho tàng nước Trời là nơi không bị trộm cắp, cũng như không bị mối mọt gặm nhắm. Sống cần một chút tỉnh thức để gặp mình, và để nhận ra ý nghĩa cũng như cứu cánh của đời sống, trước khi quá muộn màng. Đức Thánh Cha Phan-xi-cô trong một bài giảng cho giới trẻ tại Ba lan đã nhắn nhủ: “ Chúng ta không vào trong thế giới để sống vô vị, để dễ dãi, để biến cuộc sống của chúng ta thành chiếc sô-fa thoải mái và thiếp ngủ trên đó…”. Nhưng hãy sẵn sàng để làm cho những thiện ích và những gì là cao quý nhất, mà Thiên Chúa đã tặng ban cho con người. Thánh Đa-minh Savio một hôm, vào giờ chơi thể thao, Saviô đang chơi với chúng bạn ngoài sân. Cha Bốscô bèn gọi thánh nhân ra hỏi:
-       Giả như 15 phút nữa Chúa gọi con về với Chúa, thì bây giờ con làm gì?
-       Con vẫn tiếp tục chơi!
Tiếp tục cho đến giờ sau hết.
Ngày nay, người ta thường hay nói nhiều về ngày tận thế. Những tin đồn về ngày kết thúc vũ trụ, mà thậm chí còn có cả ngày giờ tận thế được đưa ra. Không ai biết được giờ nào, chỉ biết một điều giờ ấy sẽ xảy ra. Vì thế, Chúa Giê-su mới dạy bảo chúng ta: “ Anh em hãy thắt lưng cho gọn, thắp đèn cho sẵn”(Lc 12, 35). Như năm cô trinh nữ khôn ngoan, mang đèn và dầu đầy đủ, để cùng vào dự tiệc với các chàng rễ. Không như những thiếu nữ khờ dại, dầu khô cạn lấy đâu mà vào cửa của vị lang quân. Phúc thay, khi chủ trở về, còn thấy các giai nhân tỉnh thức, và chủ sẽ đưa các tôi tớ Ngài vào chung hưởng phúc vinh.
Cho nhiều sẽ bị đòi lại nhiều! Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con biết tận dụng: thời gian-tiền bạc-khả năng mình để trung thành phụng sự Chúa và anh em đồng loại. Amen.
Lm Giacobe Tạ Chúc


Thứ Hai, 1 tháng 8, 2016

THÁNG TÁM GẶP GỠ BA NGƯỜI MẸ

Những điểm nhấn của mục vụ tháng tám, có lẻ dành ưu ái cho ba người Mẹ: Mẹ Maria với đặc ân lên trời cả Hồn lẫn xác mà Giáo hội mừng kính vào ngày 15/8 hằng năm, Mẹ Mô-ni-ca, quan thầy của giới bà Mẹ Công Giáo, được cử hành vào ngày 27/8, và mỗi người Mẹ của chúng ta.
Mẹ Maria
Người tín hữu khắp nơi trên thế giới luôn tin tưởng và yêu mến Đức Mẹ, cách riêng với các tín hữu Việt Nam. Có lẽ chẳng ai còn xa lạ với những nơi hành hương quen thuộc đó đây, những địa chỉ như: La-vang, Tà-pao, Trà kiệu, Bãi dâu...Từ lâu, đã trở nên hết sức thân thuộc với mọi người Ki-tô giáo, và kể cả những anh chị em lương dân. Ngay từ đầu công trình sáng tạo, và nhất là khi con người sa ngã. Thiên Chúa đã tiên định và chọn lấy một thụ tạo dành riêng cho công trình Cứu độ. Thụ tạo hoàn hảo mà Thiên Chúa chọn, chẳng ai khác ngoài Đức Maria. Noi gương Mẹ, với những nhân đức: khiêm nhường, vâng phục và bác ái luôn là những hướng đi cho tất cả những ai có lòng yêu mến, cậy trông vào Mẹ. Có Mẹ phù hộ, chở che và chuyển cầu, chúng ta sẽ vững dạ an lòng bước theo Đức Ki-tô, trên con đường lữ hành trần thế.
Mẹ Mô-ni-ca
Là một người phụ nữ sống đời gia đình, tần tảo hy sinh, lo cho chồng cho con. Mẹ Mô-ni-ca ngời sáng gương kiên trì cầu nguyên, trung kiên trong thử thách, và cậy trông không thất vọng, nản lòng. Người phụ nữ này đã làm cho chồng con trở lại với Chúa, và nên thánh trong cuộc sống phàm nhân. Thánh Mô-ni-ca, như điệp khúc của bản tình ca vang xa, chảy dài đến bất tận trong trái tim của những người Ki-tô hữu.
Mẹ chúng ta
Mẹ thiên quốc, Mẹ thánh và Mẹ cuộc đời. Thiên Chúa rất giàu lòng từ bi, Ngài sẵn sàng ban cho con người nhiều hồng ân, những quà tặng vô giá. Có Mẹ trong cuộc đời, từng bước con thơ được yêu thương vỗ về. Ngày ngày một nắng hai sương, Mẹ trần gian chẳng quản ngại khó khăn, vất vả nhọc nhằn để nuôi đàn con khôn lớn. Bà Mẹ công giáo, noi gương Mẹ Maria, theo chân Mẹ Mô-ni-ca để thiết tha yêu mến Chúa và siêng năng phục vụ chồng con, trong đời sống gia đình.
Tháng tám, dãi dầu mưa nắng, hãy đến cùng Mẹ Maria để được che chở, và ủi an. Muốn nên thánh, sống đẹp lòng Chúa, ngước nhìn lên Mẹ Mô-ni-ca, và cầu nguyện cho những người Mẹ trên trần gian này, luôn trung kiên, vững bền mãi mãi, trong tin yêu, và hy vọng.

Lm Giacobe Tạ Chúc

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Tích tr của cải - Lm. Giacobê Tạ Chúc
Trong thời gian gần đây, báo chí hay đưa tin những doanh nghiệp làm ăn thành công cũng như thất bại. Thậm chí có những tên tuổi của những người trong giới văn nghệ sỹ, rất được công chúng hâm mộ, nhưng rồi khi hay tin doanh nhân này, ca sỹ nọ, người mẫu kia làm ăn thua lỗ, nợ nần chồng chất… Rồi cũng rất nhiều những ông to bà lớn mà tài sản của họ rất kếch sù, không phải là những con số nhỏ mà là lên đến một vài tỷ mỹ kim. Xem ra của cải vật chất như là thước đo của khoảng cách giàu nghèo trong xã hội. Người giàu ngày càng muốn giàu hơn, trong khi kẻ nghèo cũng cật lực để làm cho mình có của cải tiêu dùng. Ai cũng muốn đầu tư tích trữ, như nhà phú hộ mà Tin mừng Luca giới thiệu, ông không biết để đâu, hay làm gì nữa, vì ông ta có quá nhiều của cải.
Trước hết, dùng của cải vật chất như là những phương tiện
Khi sáng tạo nên con người, Thiên Chúa đã đặt để Adam canh gác vười Ê-den, Ngài cho con người tự do canh tác, làm lụng vất vả để có lương thực nuôi sống bản thân. Con người là chủ tế vạn vật, và cũng là những quản lý vườn nho cho Chúa. Đức Giê-sa cũng dạy các môn đệ làm việc và Ngài cũng là người tích cựa làm việc từ sáng sớm cho đến lúc hoàng hôn. Vật chất, tiền bạc tự nó không xấu, vì đó là điều kiện tối cần cho nhu cầu của con người. Tiền bạc là phương tiện, nó giúp mỗi người đạt đến cứu cánh là ơn cứu độ. Giáo hội cũng luôn khuyến khích con cái mình hãy ra sức làm việc, để cải thiện đời sống, để thoát khỏi cảnh nghèo nàn, và cũng là để có cơ hội chia sẻ và hoạt động cho công cuộc truyền giáo, bác ái xã hội của toàn thế giới.
Thứ hai, của cải vật chất là ân huệ của Chúa thương ban
Khi Ngài rộng mở tay ban,
Là bao sinh vật, thoả thuê muôn vàn.(Tv 144, 16).
Lời Thánh vịnh nhắc nhở mỗi người hiểu rằng, tất cả những gì mình đang có, hay đang sở hữu là do hồng ân của Thiên Chúa thương ban, như Chúa Giêsu khẳng định: “Không có Thầy, chúng con chẳng làm được gì”. Thật vậy: “Nếu như Chúa chẳng xây nhà, thợ nề vất vả cũng là uổng công” (Tv 126 (127). Không phải tôi tài giỏi cho bằng Đấng đã dựng nên tôi, đã cho tôi trí khôn, sức khoẻ và có điều kiện, cũng như cộng vào đó là một chút may mắn, gặp thời vận. Nên tôi thành công, tôi có nhiều của cải, nhưng cũng nên nhớ một điều mà chính người Phú hộ đã ldạy cho chúng ta một bài học, đang khi ông mải mê tính toán, xây thêm nhiều kho lẫm thì: “Thiên Chúa bảo ông ta: “Đồ ngốc! nội đêm nay, người ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về tay ai?”(Lc 12, 20).
Sau cùng, hãy làm giàu trước mặt Thiên Chúa
Nhiều lần, Chúa Giêsu đã dạy dỗ mỗi người: “ Chúng con đừng lo lắng, áy náy…”, hãy kiếm tìm những giá trị vĩnh cửu hơn là những thứ chóng qua ở đời này. Người môn đệ của Chúa, luôn tìm kiếm những cúu cánh vững bền, đó là hạnh phúc thiên đàng, chứ không phải ảo ảnh trần gian. Mặc dù đang khi hoàn tất số mạng lữ hành trần gian, họ vẫn phải chu tất mọi trách nhiệm, sự liên đới đầy nhân văn trong thế giới hiện đại hôm nay. Vui mừng và hy vọng, ưu sầu và lo lắng của con người không thể tách rời ra khỏi cuộc sống của các Kitô hữu. Thế nhưng, những tín hữu vẫn luôn ý thức thức rằng: “Chúng con sống giữa thế gian, nhưng không thuộc về thế gian”.
Những bất thuận bất hoà, những tranh chấp, bất công, đàn áp như là những trì trệ, nó làm cho con người không thể vươn lên để xây dựng một cuộc sống văn minh tình thương. Trong khi đó, biết chia sẻ áo cơm cho những người đói khát, biết cảm thông và giúp đỡ lẫn nhau sẽ thăng tiến con người và đưa họ đến gần Thiên Chúa hơn.


Thứ Tư, 27 tháng 7, 2016

Điều 857 § 1. Ngoài trường hợp cần thiết, nơi thích hợp để Rửa Tội là nhà thờ hay nhà nguyện.

"§ 2. Theo luật, người lớn phải chịu phép Rửa Tội tại nhà thờ riêng của giáo xứ, nhi đồng tại nhà thờ xứ của cha mẹ, trừ khi có lý do chính đáng khuyên nhủ cách khác” (bản dịch Việt ngữ, như trên).

" Ðiều 878. Nếu không phải Cha Sở hay người đại diện Cha Sở ban Bí Tích Rửa Tội, thì thừa tác viên Bí Tích Rửa Tội, bất cứ là ai, phải báo cho Cha Sở tại nơi cử hành Bí Tích Rửa Tội biết, để ngài ghi vào sổ Rửa Tội theo Điều 877 § 1” (Bản dịch Việt ngữ của Bộ Giáo Luật do các Linh Mục Nguyễn Văn Phương, Phan Tấn Thành, Vũ Văn Thiện, Mai Ðức Vinh thực hiện).

Do đó, phù hợp với các điều luật này, phận sự của linh mục quản xứ là làm sổ rửa tội. Ngài cần ghi tên của thừa tác viên Bí tích Rửa Tội, nếu bản thân ngài không làm phép rửa tội lần ấy. Ngài cũng có trách nhiệm gìn giữ sổ Rửa Tội và ghi thêm các sự kiện khác vào đó, chẳng hạn bí tich Hôn phối, khấn Dòng hoặc được truyền chức Linh mục.

Cha phó hoặc cha phụ tá thường cũng có năng quyền ghi sổ Rửa Tội và ký tên vào đó. Các thừa tác viên khác không ký tên vào sổ Rửa Tội, mặc dù ở một số nơi sổ Rửa Tội có dành chỗ cho thừa tác viên ấy ký tên.

Lý do đằng sau là Giáo Hội mong muốn một cách tổng quát rằng cha xứ là người cử hành Bí Tích Rửa Tội. Còn các vị khác cử hành Bí Tích Rửa Tội là do ủy quyền của Giám mục hoặc cha xứ.

Thứ Ba, 26 tháng 7, 2016

Nghĩ về một thời tuổi thơ!
Nhà thơ Giang Nam đã viết trong bài thơ của mình như sau:
“Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ
"Ai bảo chăn trâu là khổ''
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao
Có những ngày trốn học
Đuổi bướm cạnh bờ ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào tôi đã khóc!
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...” ( Quê hương).
Đúng cái thời sách vở mơ màng, tiếng con dế gáy mỗi sáng đánh thức lũ trẻ trong làng. Những ngày hè rong chơi đá dế, trưa về ôm tác phẩm của Tô Hoài: “Dế mèn phiêu lưu ký”, đong đưa giấc ngủ. Tiếng mẹ ầu ơ kề bên nôi vỗ về giấc ngủ tuổi thơ.
Mùa hè thời đó sao mà thi vị, và đầy ý nghĩa. Chúng tôi buông hết những cuốn sách, bài tập hình học, đại số. Thay vào đó là những chiều vác cuốc, đào những con giun đất, làm mồi đi câu cá, ven những con suối, cạnh những cánh đồng lúa xanh mơn mởn, và ngồi rình những con cò trắng phau, chúng  đang tìm mồi trên những thửa ruộng mới gặt xong. Thi thoảng đắm chìm theo những cánh diều tự tay mỗi đứa xé giấy, cắt rồi dán thành, và thả chơi mỗi chiều khi trời lộng gió. Không thiếu những trận đá banh trên những ô đất trống, hay dưới những con đường đủ rộng cho lũ trẻ trâu trong xóm làng, thi nhau hò reo vang dậy. Những đêm trăng sáng là lý tưởng nhất, để mỗi chúng tôi, kể cả bọn con gái bày ra đủ trò: năm mười, tè núp tích bắn, kéo co, cướp cờ, ù thi…Những đống rạ to đùng là nơi ẩn núp mỗi khi diễn ra các cuộc chơi. Tuổi thơ là thế, không có nhiều phương tiện hiện đại như bây giờ, thế mà sao yêu đến lạ. Những con suối róc rách uốn lượn chảy qua, những con đường mòn nho nhỏ, nơi mỗi chiều, chúng tôi rủ nhau xuống tắm. Những trái sim dại ngọt bùi, làm tím môi mặn nồng. Buổi chiều khói bếp thoang thoảng mùi nếp mới mẹ nấu, mùi hương đưa ngây ngất đến tận cõi lòng. Ừ thì ra tuổi thơ là thế. Không bon chen, tranh giành, không toan tính lợi thua, không ganh đua ảnh hưởng.
Mùa hè bây giờ sao nghe chật vật, tiếng trống trường không biết khua vang vào thời khắc nào. Các em học sinh cứ nơm nớp lo sợ, chưa có thời gian giải trí, thì hè đã vội qua. Những chiếc điện thoại thông minh, như làm cho thế giới tuổi thơ bị thu nhỏ lại, qua những cú lướt trên các trang web là như đã gặp nhau rồi. Chỉ cần ngồi một mình trong căn phòng nhỏ, với một cú nhấp, thì đã có tất cả, tha hồ mà giải trí. Không gian và thời gian cũng như không còn nhiều ý nghĩa. Ôi tuổi thơ:“đuổi bướm cạnh cầu ao”, giờ sao nghe xa lạ. Một chút xao động mùa hè, xin gởi tặng trong ký ức tuổi thơ.
Linh mục Gia-cô-bê Tạ Chúc