Thứ Ba, 11 tháng 10, 2016

GIẢNG LỄ AN TÁNG ÔNG CỐ GIU-SE TẠ NGỌC KHÁNH
Thứ hai, ngày 10/10/2016
Kính thưa… cộng đoàn, cách riêng Sr Maria Tạ Thị Hông Ân cùng gia đình tang quyến rất kính mến!
Đành rằng sinh ký tử quý,
Đành rằng đời cũng biệt ly đâu còn
Thế nhưng mỗi lần tiễn đưa một người ra đi, sao nghe đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa.
“ Đau lòng kẻ ở người đi
Lệ rơi thấm đá tơ chia rủ tằm”.
Phận người sao mong manh đến nhiệm lạ, mới thấy đó, có đó rồi lặng lẽ mất nhau, trong vạn niềm đau, tưởng như không có gì sánh được. Nhất là khi người thân yêu đó là máu mủ ruột rà của mỗi chúng ta: “Cha ơi”, hai tiếng sao nghe ấm lạ, phải chăng vì công đức sinh thành, cao như núi Thái, ca dao tục ngữ VN không bao giờ thiếu, khi diễn tả công ơn cha:
“ Công cha như núi Thái Sơn”
“ Còn Cha gót đỏ như son
Một mai cha chết gót con đen sì”
Có một ca khúc viết về tình cha cũng rất cảm động như sau:
“Tình Cha ấm áp như vầng Thái Dương 
Ngọt ngào như giòng nước tuôn đầu nguồn 
Suốt đời vì con gian nan, 
Ân tình đậm sâu bao nhiêu, Cha hỡi Cha già dấu yêu
Và con nhớ mãi, những lúc mưa to gió lớn, những khi túng thiếu đơn nghèo, cha một tay lo chèo lo chống, con nước Biển lạc lạnh lắm những đêm thâu. Con lớn lên qua năm tháng hao mòn, cho đến lúc Cha không còn đủ sức. Ở lại nhe con, hẹn một lần đi không trở lại. Cơn mưa chiều không dấu nỗi cô liêu.
Kính thưa Quý OBACE ! Ông cố Giuse đã sống trọn một kiếp người rất đẹp, những nét đẹp làm nên bởi những hy sinh, phục vụ, tận tình cho gia đình, cộng đoàn và Giáo hội. Một bông hoa dâng lên cho Tc là người con út Sr Maria Tạ Thị Hồng Ân.
Ông cố là con chim đầu đàn của GH Kim Thông với 179 gia đình. Tiếng chim này đã hót vang những bài ca của tinh thần Tông đồ, những việc chung của Gx, bao giờ ông cố cũng là người đi tiên phong. Sống hiền lành và phó thác, nhất là khi biết mình mang căn bệnh hiểm nghèo.
Hôm nay, tiếng con chim này đã tắt, thế nhưng âm vang nó vẫn còn sống mãi trong lòng mỗi người trong chúng ta.
Một chỗ ở tuyệt vời, chúng ta tin tưởng Đức Giê-su dành cho ông cố Giuse Tạ Ngọc Khánh: “ Hôm nay, con sẽ ở trên thiên đàng với Ta, Amen”.



CẦU NGUYỆN ĐỂ THIÊN CHÚA XÓT THƯƠNG (Lc 18, 1-8)
Chúa nhật 29 năm C
Cầu nguyện như là hơi thở. Sự sống cần hơi thở, cũng như cá cần nước. Thiếu hơi thở con người sẽ không sao tồn tại. Cầu nguyện cũng vậy, nếu thiếu nó người Ki-tô hữu sẽ chết dần chết mòn, như thân cây thiếu các dưỡng chất, sẽ không phát triển được.
Nhưng cầu nguyện thế nào? Chúa Giê-su đã dạy và đã thực hành cho các môn đệ. Khi chúng con cầu nguyện, hãy nói rằng: “Lạy Cha chúng con ở trên trời”, hay khi cầu nguyện, hãy vào phòng, đóng hết các cửa lại. Cầu nguyện là tạo kết nối online với Thiên Chúa 24/24. Không để cho đứt mạng, hay số máy bị thuê bao. Liên lỉ và cậy trông, kiên trì và tín thác. Thiên Chúa luôn phát tín hiệu, để con người đón nhận, và hiệp thông với Ngài. Cầu nguyện là tâm tình của một em bé, trong vòng tay nhân từ của bố mẹ, nó say sưa ngủ, mặc cho xung quanh, bức tranh của cuộc đời, với  biết bao điều sáng tối từng phút giây đang diễn ra. Cầu nguyện bằng khẩu nguyện, có lẻ đơn giản và dễ thực hành nhất. Dùng miệng đễ đọc kinh, để nói ra những gì mà mình muốn Chúa ban cho. Cá nhân hay cộng đồng, mỗi cá thể đều có thể chọn cho mình, những lời kinh, lời hát, và lời trong Thánh kinh, như là: “ mượn bút thay lời”, để giãi bày cùng Thiên Chúa. Cách thức mà Giáo hội dạy là cầu nguyện với cộng đoàn, có thể nói: “ Một giờ kinh chung, bằng một thùng kinh riêng”. Dùng trí nguyện để chiêm ngắm Chúa Giê-su, nhất là cuộc khổ nạn, và vinh quang của Ngài, khi tự mình từ cõi chết sống lại. Tâm nguyện tức là dùng con tim, để yêu thương Chúa Giê-su, và thương yêu những người xung quanh mình. Thánh Tô-ma Anquino chủ trương dùng lý trí để tin và yêu mến Thiên Chúa. Còn Augustino thì dạy hãy dùng tình yêu để gặp gỡ Chúa. Khi Chúa Giê-su vào nhà mình, Maria chọn cách ngồi bên chân Chúa để lắng nghe, bàn hỏi với Chúa. Còn Mát-ta thì lại lấy chính sự phục vụ của mình, làm phương thế cầu nguyện. Môi-sê đã kiên trì giang tay ra cầu nguyện cho dân. Cũng vậy, bà góa nghèo cũng không bỏ cuộc cho dù gặp phải những trở ngại. Sự tin tưởng và bền lòng trong cầu nguyện, sẽ mang lại những hệ quả tốt lành cho phần rỗi con người.
Mẹ Thánh Têrêxa Calcutta nói:
          “Cầu nguyện là gìn giữ cho ngọn đèn đức tin luôn cháy sáng. Hoa trái của cầu nguyện là đức tin. Hoa trái của đức tin là tình yêu. Hoa trái của tình yêu là phục vụ. Hoa trái của phục vụ là bình an”.

Lạy Chúa Giê-su, xin cho chúng con biết cầu nguyện không ngừng, trong mọi hoàn cảnh, hay thậm chí là những nghịch cảnh. Xin cho chúng con gặp được Chúa qua, những cử hành phụng vụ, qua các giờ kinh cộng đoàn. Và xin chớ để chúng con sa chước cám dỗ. Mỗi ngày, con chọn một lời kinh, cùng với những hy sinh, để dâng lên cho Thiên Chúa, xin Chúa đoái nhận và dạy dỗ con từng phút giây trong đời. Amen.

Lm Gia-cô-bê Tạ Chúc


Thứ Năm, 6 tháng 10, 2016

Bài chia sẻ thứ sáu lễ hành hương lòng thương xót Chúa
Kính thưa quý OBACE !
Năm Thánh lòng thương xót Chúa sẽ được khép lại vào ngày Chúa nhật, 20/11/2016 Lễ CKT Vua. Gp chúng ta, theo sự hướng dẫn cũa ĐC sẽ cử hành ngày kết thúc vào chúa nhật 13/11/2016. Riêng GH Đức tánh chúng ta, ngày lễ kết thúc là vào CN 06/11 trong tháng cầu nguyện cho các linh hồn.
Trong dịp lễ hành hương vào mỗi thứ sáu đầu tháng, và chúng ta cũng xem như đây là ngày hành hương cuối của năm thánh lòng thương xót của Chúa. Lòng thương xót của Chúa trải dài trong lịch sự Tạo dựng và Cứu độ. Thiên Chúa và thuộc tính của Ngài là xót thương. Muôn ngàn đời chúa vẫn trọn tình thương. Chạnh lòng thương là cụm từ chúng ta có thể gặp thấy trong kinh thánh, từ Cựu ước cho đến Tân ước. Trong bài chia sẻ hôm nay, mỗi chúng ta thử xem gần như đã gần kết thúc năm thánh lòng thương xót Chúa, chúng ta đã làm những gì cụ thể để thể hiện dung mạo thương xót của Đức Giê-su ki-tô. Người có đạo Chúa, đôi khi chỉ sống với lý thuyết, chứ chưa thực hành lời dạy của Chúa. Chúa dạy khó lắm: “ Hãy yêu kẻ thù, tha thứ 70 lần 7, vả má này đưa má kia, đoạt áo ngoài, đưa luôn áo trong, ai xin thì cho, ai mượn đừng đòi lại. Ôi Chúa ơi, làm sao con làm được. Ông Gandi ông nói chỉ ông Giê-su mới  dạy yêu kẻ thù và tha thứ chứ có ai dạy học trò như vậy đâu. Có lần đi xức dầu cho một bà già và ôm nặng, gần đất xa trời. Bà hỏi tôi chúa có tha hết tội cho con k cha, tôi nói tha hết chứ, qua ơn toàn xá và BT xức dầu, bà đã được sạch tội rồi, giờ chết là vào thiên đàng cả giày lẫn dép mà. Chúa thì tha, mà con thì không, ủa sao vậy bà, con không tha thứ được. Bà giận ai vậy, bà đưa tay chỉ về phía cửa, đó là ông chồng của bà.  Thực thi lòng thương xót của chúa khó chứ không phải dễ. Mấy bà về trong nhà, chồng vả má mình một cái, mình có giơ thêm má khác ra không, hay mình quất lại?
Chưa nói là chúng ta chớ vội kết án người Do thái thời Chúa Giê-su, vì họ giữ những tập tục có vẻ như man rợ: mắt đền mắt, răng đền răng. Mày móc mắt tao, tao móc lại mắt mày nhé. Nghĩa là báo thù, yêu thương có chọn lựa. Ai thương tôi tôi thương lại, ai ghét tôi thì tôi cũng gét lại. Thì ra chúng tôi và anh chị em coi chừng chúng ta cũng đang sống trong những luật lệ thời xa xưa rồi, thời cựu ước.
Anh em hãy có lòng nhân từ như Cha anh em trên trời là Đấng nhân lành. Nếu ae chỉ thương yêu những người thương yêu mình, thì ae đâu hơn gì những người ngoại giáo, họ cũng làm như vậy.
Lạy chúa, thực thi lòng thương xót của Chúa qua đời sống của mỗi chúng con, quả là lội ngược dòng thác. Vốn dĩ mang phận người bất tất, xin Chúa tăng thêm lòng tin, sức mạnh và nhất là trái tim của chúa, để chúng con:
“       Biết mến yêu và phụng sự Chúa trong mọi người.
Lạy Chúa, xin hãy dùng con như khí cụ bình an của Chúa
Ðể con đem yêu thương vào nơi oán thù,
Ðem thứ tha vào nơi lăng nhục
Ðem an hoà vào nơi tranh chấp,
Ðem chân lý vào chốn lỗi lầm.” ( Kinh hòa bình)
Amen


BỆNH PHONG CÙI (Lc 17, 11-19)
( Chúa nhật 28 năm C)
Căn bệnh quái ác này đã làm cho chúng ta nhớ về một thi sỹ rất nổi tiếng, trong làng thi ca của Việt Nam: Hàn Mặc tử. Bệnh phong cùi đã làm cho nhà thơ điên phải trải qua rất nhiều những khổ đau, trong thân phận của con người. Bị người đời ruồng rẫy, sống cách ly, và nỗi đau lớn nhất là khi chính người yêu cũng phụ tình:
“ Ngày mai tôi bỏ làm thi sĩ
Em lấy chồng rồi hết ước mơ
Tôi sẽ đi tìm mỏm đá trắng
Ngồi lên để thả cái hồn thơ” ( Lấy Chồng - Hàn Mặc tử)
Dưới thời xã hội Do Thái ngày xưa, người ta cho rằng bệnh tật là do tội lỗi mình gây ra, những người bị chứng phong hủi sống cách ly khỏi cộng đồng. Đi tới đâu cũng phải la lên, để người khác biết mà tránh xa. Họ chịu thiệt thòi cả về thể xác, lẫn tinh thần. Không có ai dám gần gũi và giúp đỡ họ. Khát mong được lành sạch, được sống hòa nhập với mọi người, được tôn trọng và yêu thương, có lẻ là nỗi khát khao cháy bỏng, và mạnh mẽ trào dâng trong lòng họ nhất. Vì thế, mười người phong cùi đã quyết định chạy đến với Đức Giê-su, mặc cho bao ánh mắt khinh khi, miệt thị. Vượt lên trên những số phận hẩm hiu, và đáng thương kia, là niềm tin vào tình thương của Thiên Chúa. Tiếng cầu cứu trong nỗi đau hầu như tuyệt vọng kêu lên, một cách thành khẩn và thiết tha: “ Lạy Thầy Giê-su, xin thương xót chúng tôi” (Lc 17, 13). Sự can đảm cùng với niềm phó thác, cậy trông của mười người phong hủi, đã chạm đến cõi lòng của Đức Giê-su, Đấng luôn chạnh lòng thương với những ai chạy đến với Ngài. Các ngươi hãy đi trình diện với các tư tế. Có thế thôi, hàm ý trong lời đề nghị này, là họ đã được nhậm lời. Bệnh phong cùi biến mất, da dẻ trở nên hồng hào như ông Na-a-man, quan lãnh binh của vua xứ Syria. Chắc chắn họ đã được lành sạch, căn bệnh quái ác từ đây không còn nữa. Họ có thể đi lại giữa mọi người, cùng với những nhịp sống tôn giáo và xã hội, không ai còn xa lánh họ nữa, vì bệnh tật đã được chữa lành. Đức Giê-su chẳng hẹp hòi gì khi ban ơn cứu chữa cho mười người phong cùi. Dẫu rằng, sau khi được Chúa ban ơn, chỉ một người duy nhất, quay trở lại, lớn tiếng ngợi khen, và chúc tụng Thiên Chúa. Một người gốc dân ngoại, xứ Sa-ma-ri-a. Mang ơn Chúa thì nhiều, nhưng tạ ơn và nhớ ơn thì quả là hiếm hoi.
“ Chớ thì không phải cả mười người được lành sạch sao?”(Lc 17, 17). Một chút trách móc khi thi ân giáng phúc, mà không được đáp đền cho cân xứng. Người Sa-ma-ri-a, sao mà dễ thương quá vậy. Chín người kia chắc do mừng quá, hoặc thấy cũng chẳng cần để trở lại. Sa-ma-ri-a, thấp thoáng đâu đây trong miền ký ức, một ngày kia ngang qua Giê-ri-cô trông thấy một nạn nhân, và đã ân cần yêu thương giúp đỡ.
Lạy chúa Giê-su, xin cho chúng con luôn biết sống tâm tình tạ ơn mỗi phút giây, vì mỗi ngày, những giọt nắng, giọt mưa, và hàng nghìn lít khí trời, cung cấp ô-xy cho chúng con, phải chăng chính là những ơn lành, mà Chúa đã ban tặng, một cách nhưng không cho chúng con. Amen.
Lm Gia-cô-bê Tạ Chúc



Thứ Hai, 26 tháng 9, 2016



Tháng mười là tháng Mân côi.Giáo Hội mời gọi mọi người đọc kinh Mân côi. Trong sáu lần hiện ra với ba trẻ Lucia, Phanxicô, và Jacinta, Đức Mẹ luôn dạy rằng:”Các con hãy lần chuỗi Mân côi hằng ngày”. Tại Fatima, Đức Mẹ đã dạy mỗi người làm theo ba điều: Hãy ăn năn đền tội, hãy lần chuỗi Mân côi, hãy tôn sùng Trái Tim Vô Nhiễm Mẹ Maria. Trong những ý hướng và tâm tình trên, chúng ta chiêm ngắm chuỗi Mân côi qua ba ý tưởng: Nối kết – Chia sẻ - Truyền giáo.

Lời kinh nối kết cộng đòan

Trong thời đại bùng nổ thông tin, internet là dịch vụ giúp con người xích lại gần bên nhau. Những diễn biến trên thế giới đều được mọi người biết tới, một cách khá chính xác và mau chóng. Hãy hình dung xâu chuỗi Mân côi, chúng cũng là một kết nối tuyệt vời giữa Thiên Chúa và con người, giữa con người với nhau. Những hạt tròn tròn, xinh xinh, bé nhỏ, được đặt kề cận nhau, với một vòng dây tạo nên một con đường liên kết, chúng không có mạch hở. Những hạt bé xíu, đen đen, xanh xanh, trắng trắng…tạo thành muôn sắc màu, cũng nằm kề bên nhau. Chúng có giống nhau, nhưng cũng vẫn khác biệt, chúng liên kết với nhau, nhưng giữa các hạt vẫn có một khỏang cách cần thiết. Nếu không sẽ là rất khó khăn cho người cầm chuỗi Mân côi.
Đời người cũng vậy, như hình cây Thánh Giá, có một chiều thẳng đứng, và một chiều nằm ngang. Chiều thẳng đứng để con người vươn lên cùng Thiên Chúa. Chiều nằm ngang là con người kết thân với nhau. Con người giống nhau vì là một hữu thể, mang bản tính”người”, nhưng cao quý hơn là con người giống hình ảnh của Thiên Chúa. Có một câu hát :”Tôi chỉ thực sự là người nếu tôi sống với anh em tôi”, vâng đúng như vậy. Sống là sống với, sống vì và sống cho nhau. Mỗi người gần kề nhau, từ các thành viên trong các gia đình, giáo xứ, cho đến các thành phần trong xã hội. Tất cả được liên kết với nhau bằng các quy luật, môi trường, tôn giáo và nhân cách. Nói như Đức cha Giuse Vũ Duy Thống:”có “khác” mà không “khắc”. Mỗi người giống nhau vì cùng mang sứ mạng là loan báo tin mừng của Đức Giêsu, nhưng khác nhau ở: màu da, giọng nói, quốc tịch, môi trường , văn hóa…

Lời kinh chia sẻ

Tháng mười rộn rã những chùm hoa thiêng trong các xứ đạo, như bước chân vội vã cũa Mẹ Maria lên đường thăm viếng bà Êlizabeth. Những giờ đọc kinh luân phiên, đọc kinh liên gia ở các gia đình nói lên mầu nhiệm chia sẻ một cách hết sức sâu sắc. Trong những giờ kinh chung tại giáo xứ, hay khi trước giờ Chầu Thánh Thể, cộng đòan cùng lần chuỗi Mân côi, lời kinh kính mừng cứ lặp đi lặp lại, làm thành một đường dài chuỗi kinh, nhiều chuỗi kinh làm thành một con đường linh đạo nên thánh. Nhiều người cùng đọc, nhiều thành phần dân Chúa trở nên thánh đức, cảm nhận này đã được Thánh Louis de Montfort ghi lại: “Khi trở lại thăm các giáo xứ, nơi tôi đã giảng các tuần đại phúc, tôi thường thấy có sự khác biệt lớn lao. Nơi những giáo xứ mà giáo dân đã bỏ đọc kinh Mân côi, tôi thấy người ta lại sa vào con đường tội lỗi như xưa. Còn những nơi giáo dân trung thành lần chuỗi Mân Côi, thì người ta sống vững vàng trong ơn nghĩa Chúa và ngày càng tiến bộ trên đường nhân đức”. Một sự chia sẻ tuyệt vời của lời kinh nguyện Mân Côi.

Lời kinh truyền giáo

Ngòai chủ đề chính là kinh nguyện Mân Côi. Tháng mười còn là tháng truyền giáo. Kinh Mân Côi chính là nguồn động lực, nguồn trợ lực, và là nguồn nội lực cho công cuộc truyền giáo của Giáo hội. Thánh nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu chỉ sống trong tu viện, qua đời sống chiêm niệm của mình, Ngài đã trở nên vị tông đồ truyền giáo cho giáo hội qua mọi thời đại. Những anh chị em trong đạo binh Lêgiô, mỗi lần đi công tác truyền giáo, họ đều lần chuỗi Mân Côi. Lần chuỗi Mân côi để cùng với Mẹ Maria ra đi loan báo tin mừng, cho hết thảy mọi dân tộc trên khắp cùng bờ cõi.

Đan xen trong một mắc xích nối liền, chuỗi Mân Côi đã tạo nên những nhịp cầu nối trọn những kết liên, những kết liên lại tạo thành những chia sẻ, và những chia sẻ sẽ đem đến sự gặp gỡ và ra đi, dấn thân phục vụ cho công cuộc truyền giáo.  

Trong Tông Huấn Marialis cultus, Đức Thánh Cha Phaolô VI đã khẳng định:”Chúng tôi muốn lưu ý anh em về một việc đạo đức đã từng được gọi là “Bản tóm lược tất cả cuốn phúc âm” : đó là chuỗi Mân Côi của Đức Trinh Nữ Maria. Các vị tiền nhiệm của chúng tôi vẫn thường chú tâm và nhiệt tình cổ động việc đạo đức này, khuyên bảo chúng ta hãy siêng năng lần chuỗi Mân Côi…Kinh Mân Côi có khả năng phát huy một lối cầu nguyện có tính chiêm niệm, vừa là lời chúc tụng vừa là lời cầu xin. Cũng nên nhớ rằng kinh Mân Côi có sức linh nghiệm giúp chúng ta tiến bộ trong đời sống Kitô giáo và dấn thân họat động Tông đồ” ( số 13 ).

LM Giacôbê Tạ Chúc


Thứ Ba, 20 tháng 9, 2016

LA-ZA-RÔ VÀ NHÀ PHÚ HỘ (Lc 16, 19-26)
Chúa nhật XXVI năm C.
Thoạt nghe bài Tin mừng hôm nay, chắc hẳn lóe lên trong suy nghĩ của chúng ta là: những người nghèo mới được vào Thiên đàng, còn người giàu thì không? Như vậy phải chăng Tin mừng của Đức Giê-su cổ súy cho sự áp bức, bất công ở đời này, vì người ta cam chịu  thiệt thòi để mơ về một thế giới hạnh phúc sung sướng, ở trên trời. Chắc hẳn không phải vậy, lời Chúa không nhằm chủ trương một Giáo hội toàn những người nghèo, và kết án những người giàu có.
Có một điều ghi nhận rằng giữa người Phú hộ và La-za-rô có một khoảng cách rất gần ở đời này, nhưng lại rất xa ở đời sau. Thái độ đáng lên án của người Phú hộ, không phải vì anh ta giàu có, nhưng là vì anh ta sống quá dửng dưng, trước nỗi đau của người anh em đồng loại là người hành khất, không phải đâu xa, mà ngay trước cổng nhà mình. Đúng ra, trong địa vị và điều kiện đầy đủ của anh, anh phải quan tâm, giúp đỡ cho La-za-rô đang sống vất vã, thiếu thốn ngay bên cạnh mình. Với cách sống thiếu tình liên đới và chia sẻ, anh phú hộ như mất hút trong tâm trí của mọi người. Người hành khách thì có tên gọi: La-za-rô, còn người giàu có thì không. Đến đây, mỗi người có thể giải đáp được số phận của hai nhân vật, trong bài Tin mừng của Thánh sử Lu-ca. La-za-rô được vào Thiên đàng vì anh ta nghèo, nhưng sống đời lương thiện, luôn vâng theo thánh ý Chúa, và chấp nhận một hành trình, và một cuộc đời sống có ý nghĩa, và anh đã được hưởng hạnh phúc trong vương quốc tình yêu, của Đức ki-tô. Còn người Phú hộ, anh ta không thể vào nước trời, vì đó là nơi dành cho những người sống bằng tình yêu thương. Thiếu điều căn bản này, người Phú hộ đành phải chấp nhận phận số, và khoảng cách quá lớn, mà ở trong cuộc đời chính anh đã tạo ra.
Tác giả Nam Cao có viết một truyện ngắn, với tựa đề: “ Lão Hạc”. Lão Hạc nghèo lắm, Lão sống cơ cực, bệnh tật và cô đơn. Thức ăn của Lão là củ chuối, sung muối, nhưng cũng chẳng có mà ăn. Lão chỉ có một mảnh vườn, và lão không muốn bán vì để dành cho con trai. Lão tự vẫn, vì đó là lối giải thoát cho mình. La-za-rô, Lão Hạc của ngày hôm nay vẫn còn và nhiều lắm, Phú hộ cũng không thiếu trong xã hội đương thời. Khoảng cách giàu nghèo ngày càng lớn rộng ra. Thái độ sống vô cảm cũng đang thành một cơn bệnh, người ta có nhà cửa, tiện nghi rộng rải và thoải mái. Thế nhưng, tình thương yêu, sự chia sẻ và liên đới với nhau, thì hình như đang nhỏ dần lại.
Lạy Chúa Giê-su, xin cho lòng mỗi người trong chúng con rộng mở, để đón những La-za-rô đang nằm trước cổng nhà mình. Xin cũng cho có nhiều Phú hộ, và những người Sa-ma-ri-a nhân hậu, biết thực thi và nhận ra khuôn mặt đích thực của Chúa Giê-su trong những người bé mọn, để họ không dửng dưng, mà trái lại biết mở cửa nhà, để đón tiếp, giúp đỡ những anh chị em kém may mắn hơn mình. Amen.
Lm Gia-cô-bê Tạ Chúc



Thứ Hai, 12 tháng 9, 2016

NHẠC THÁNH

Giáo xứ tôi thuộc miền quê, đa số người dân sống bằng nghề nông. Các cụ dù sống trong thời đại văn minh nhưng vẫn giữ mãi những nét chân chất của làng quê. Mỗi ngày cha xứ tôi cho phóng loa phát đi những bài thánh ca để nhắc nhở mọi người thức dậy đi đến nhà thờ.

Chẳng biết từ bao giờ, ngày hai buổi sáng chiều, nhạc thánh vang lên, réo rắt, ngân nga, vọng vang như lời nhắc nhở của Chúa, mời gọi mỗi người đến với Chúa. Tôi lớn lên với tiếng nhạc mỗi ngày, nó như điệp khúc của lời ru mẹ hát, sáng lễ chiều kinh, tiếng Chúa gọi mời. Nhạc thánh vọng đổ trên nóc cao nhà thờ, tiếng hát du dương trầm bổng của các ca sĩ như rót vào hồn người, lời kinh cầu tha thiết dâng lên Đấng tối cao khả ái. Hôm nào vắng tiếng nhạc, lòng tôi cảm thấy như thiếu đi một điều gì đó, rất đỗi gần gũi thân quen. Từ các cụ già cho tới những em thiếu nhi, ngày ngày khi nghe tiếng nhạc, với những bài thánh ca quen thuộc, như chiếc đồng hồ báo thức nhắc nhở  mọi người thức dậy, dâng một ngày mới lên cho Thiên Chúa. Khởi đầu cho một ngày sống mới, trong thánh lễ Misa , mọi người cùng nhau lắng nghe lời Chúa, rước Mình Thánh Chúa, rồi ra về sống những phút giây hồng ân mà Thiên Chúa đã trao ban. Cũng là những bài hát do các nhạc sỹ sáng tác, những ca sỹ hát, những nghệ sỹ hòa âm, phối khí. Thế nhưng nhạc Thánh vẫn có một nét rất riêng, không giống vói những bài ca cổ động, những bài nhạc Rock, Rap hay những bản tình ca. Nhạc Thánh kết tinh của những tâm hồn cầu nguyện, những ca từ xuất phát từ đáy lòng của những con người mong mỏi và khao khát Chúa. Từ xa xưa, con người đã biết cầu nguyện bằng các nhạc cụ, lời ca tiếng hát thay cho các hình thức đối đáp bằng cách đọc. Có lẽ đọc lại các Thánh Vịnh chúng ta sẽ nhận thấy được điều này:

“ Hãy ngợi khen Người với tiếng loa vang dậy!
Hãy ngợi khen Người với tiếng sắt, tiếng cầm!
Hãy ngợi khen Người với tiếng trống dồn và vũ điệu,
Hãy ngợi khen Người với tiếng đàn tiếng địch!
Hãy ngợi khen Người với tiếng chiêng vang!
Hãy ngợi khen Người với phèng la dậy đất!”
( Tv 150, 3-5).

Vâng hãy ngợi khen và chúc tụng Thiên Chúa, chủ tế của vũ trụ. Trong vô vàn cách thế và cũng có nhiều phương tiện giúp mỗi người sống niềm tin của mình. Nhưng với tôi, ngòai tiếng chuông Thánh đường thánh thót, Nhạc Thánh vẫn là những lời mời gọi tha thiết và cháy bỏng của Chúa Giêsu mỗi ngày khi ngỏ với con người:” Tất cả những ai đang vất vả mang gánh nặng nề, hãy đến cùng Ta, Ta sẽ cho nghỉ ngơi bồi dưỡng”( Mt 12, 28).


Lm Giacôbê Tạ Chúc