Thứ Ba, 13 tháng 12, 2016

GIỌT MƯA MÙA ĐÔNG
Ngắn dài từng cung bậc, mạnh nhẹ theo mỗi miền. Mưa mùa đông, nhất là khi đó đây đang chuẩn bị cho một đêm ân tình, đêm Giáng sinh sắp sửa về. Mưa mang vào hồn con người những cảm xúc khác nhau, có người vui, kẻ buồn, người hạnh phúc, kẻ cô đơn. Mưa trong những ngày gần đến lễ Giáng sinh, có lẻ phần nào cũng hơi hơi buồn, vì những lý do, đèn điện giăng lên, lễ đài trang trí, cũng bị ảnh hưởng phần nào.
Dẫu sao mưa cũng mang lại nhiều thi vị, nhất là những cái lạnh lạnh từ hơi sương mỗi sáng trở mình thức dậy. Những giọt nước ban ngày rải rắc khắp mọi nẻo đường, càng làm cho mùa đông, trở nên đúng tên gọi của mình. Trời ảnh hưởng mưa bão, mới ấm lòng sao khi cất lên tiếng hát: “ Đêm đông lạnh lẽo Chúa sinh ra đời”. Có một chút lạnh bởi thời tiết, mới thấy lòng nhẹ dâng, niềm cảm xúc khôn nguôi khi đứng giữa mùa đông, trong những ngày cuối của Mùa Vọng. Thiên Chúa đang gần đến, tên Ngài là Emmanuel: nghĩa là Thiên Chúa ở cùng chúng ta. Trong mọi sắc thái của đất trời, những người có niềm tin vẫn luôn nhìn mọi sự dưới cái nhìn của đức tin. Một khi Con Thiên Chúa, đã bỏ tất cả để đến ở với con người, thì điều này cũng có thể hiểu là: Ngài yêu thương nhân loại biết là dường bao. Giữa những sáng tối của hơi sương, hay bao phủ bởi những giọt nước, con người vẫn là đích điểm cho mầu nhiệm Giáng sinh, của Ngôi lời nhập thể. “Vì loài người chúng tôi, và để cứu rỗi chúng tôi”, tất cả dành cho con người, đối tượng của tình yêu thương, mà Thiên Chúa, đã ban chính Con yêu của mình. Trời mùa đông có những ngày mưa kéo dài lê thê, phố xá và những con đường ngang qua ngập nước, những buổi chiều lạnh lên những đôi vai gầy guộc. Mùa đông vẫn ấm lòng bởi đại lễ Giáng sinh sắp về.
Và ta lại cùng nhau xem lễ đêm đông, tình yêu chan hòa của Hài Nhi Giê-su, sẽ nồng ấm và ngọt ngào cho tất cả những ai, đang trầm mặc trong những mất mát của thời gian, cuộc sống, và những tổn thương mà mùa đông đã đi qua. Cám ơn những cơn mưa ngẫu hứng, mang đến giữa đất trời mùa đông, như những gia vị thêm vào cho đậm chất của tình yêu mùa Giáng sinh năm nay.
Lm Giacobe Tạ Chúc


Thứ Năm, 8 tháng 12, 2016

THẦY CÓ PHẢI LÀ ĐẤNG PHẢI ĐẾN CHĂNG? (Mt 11, 2-11)
Trong hoàn cảnh thật trớ trêu, ở chốn lao tù đầy khổ hạnh. Thánh Gioan Tẩy Giả luôn canh cánh trong lòng, niềm khao khát mong đợi Đấng Cứu Thế, đến để giải thoát dân tộc Do thái, khỏi mọi xiềng xích nô lệ, tinh thần cũng như thân xác. Giờ đã đến, lúc Đấng Cứu Thế sẽ đến, và những dấu chỉ để nhận ra Ngài  như I-sai-a đã loan tin: “Bấy giờ mắt người mù sẽ nhìn thấy, và tai những người điếc sẽ được nghe. Bấy giờ người què sẽ nhảy nhót như nai, những người được Chúa cứu chuộc, sẽ trở về, và đến Sion với lời khen ngợi; và trên đầu họ mang hoan hỉ triền miên, họ sẽ được vui mừng khoái trá, họ sẽ không còn đau buồn; rên siết sẽ trốn xa” (Is 35, 1-6)
Chúa Giê-su, không trực tiếp trả lời những chất vấn của Thánh Gioan, qua trung gian, những môn đệ mà Gioan sai đến, Ngài đã chỉ cho họ Đấng Cứu tinh đã đến và đang tới. Triều đại của Ngài được loan báo với những tín hiệu vui mừng, hân hoan và tràn đầy niềm vui vĩnh cửu. Giấc mơ một xứ sở, chảy sữa và mật ong không còn xa nữa. Thời gian như được rút ngắn lại. Thiên Chúa đã tỏ vinh quang của Ngài cho con người. Vinh quang mà những ai khiêm nhu, nghèo khó, và siêu thoát thì mới có thể nhận ra Ngài. Thánh Gioan loan báo và chỉ cho mọi người biết để đón nhận Đấng Cứu Thế. Về phần mình, Chúa Giê-su bày tỏ cảm xúc đặc biệt với vị Tiền hô, đã vì chân lý Tin mừng mà phải chịu cảnh tù đày trước bạo chúa Hê-rô-đê An-ti-pa: “ Ta bảo thật các ngươi, trong số phàm nhân đã lọt lòng mẹ, chưa từng có ai cao trọng hơn ông Gioan Tẩy Giả. Tuy nhiên, kẻ nhỏ nhất trong Nước Trời còn cao trọng hơn ông”(Mt 11,11). Gioan đã thi hành phận vụ là kẻ dọn đường cho Chúa Giê-su một cách hết sức cao cả, và ông đã kết thúc cuộc đời trong triều thiên, của một chứng nhân, cho Đấng Cứu Độ, mà muôn dân hằng đợi trông. Máu của Gioan một cách nào đó, như là những giọt máu, mồ hôi, nước mắt của cuộc đời Chúa Giê-su sau này. Sự khiêm hạ của ông đã làm Chúa Giê-su khen ngợi, và chỉ cho đám đông thấy chân dung của một vị ngôn sứ là: “ Anh em ra xem gì trong hoang địa, một cây sậy phất phơ trước gió” (Mt 11,7). Vâng đúng như cuộc đời thoát tục và trầm mình trong khổ chế của Gioan. Chúa Giê-su đến để mang lại hòa bình cho chúng ta. Ngài chính là Sứ Giả mà Chúa Cha đã gởi đến cho nhân loại. Mặc dù sinh ra và lớn lên trong cảnh cơ hàn, cuộc sống của Ngài là một hành trình xuất thế và nhập thể, dẫu rằng con người không tin nhận, nhưng mãi mãi Ngài vẫn là Đấng mà Thánh Gioan đã loan báo, và chỉ cho dân chúng thấy khi Ngài xuất hiện.  Hãy kiên nhẫn chờ đợi, vì Thiên Chúa chúng ta đã gần đến: “ Anh em cũng vậy, hãy kiên nhẫn và bền tâm vững chí, vì ngày Chúa quang lâm đã gần tới”(Gc 5,7-10).
Mừng vui lên vì Chúa sắp ngự đến, nơi hoang địa khô cằn sẽ vui mừng và cõi tịch liêu sẽ hân hoan, đón mừng ngày Chúa sinh ra. Maranatha! Lạy Chúa Giê-su  xin hãy đến với chúng con, trong gia đình, cuộc sống, và từng phút giây trong cuộc đời. Amen.

Lm Giacobe Tạ Chúc 
NHỮNG MẢNH ĐỜI VỤN VỠ

NHỮNG MẢNH ĐỜI VỤN VỠ

Ai đã một lần đến đây, cơ sở 2 thuộc Xã Tân Hà, Huyện Hàm  Tân, là nơi đang chăm sóc cho những người tâm thần, và những người có những hoàn cảnh đáng thương, thì không khỏi xót xa cho những mảnh đời, mà tôi tạm gọi là: vụn vỡ.

Hơn 170 người trong đó đủ những mảnh đời và phận người, làm tôi không sao cầm được nước mắt. Họ là những bệnh nhân tâm thần, với những bệnh tình khác nhau. Có những người hầu như mất hết lý trí, họ la hét, đưa những ánh mắt vô hồn nhìn chúng tôi, như trong một thế giới vô tri. Có những người nhẹ hơn, họ có thể có một vài nhận thức nhỏ, nhưng cũng chưa thể nói là hoàn toàn tự chủ. 24 anh chị em làm việc ở đây vô cùng vất vả, họ làm chủ yếu là dựa vào cái tâm, những mảnh vụn của tình người, được nhặt ghép lại, trong tấm lòng nhân ái và độ lượng. Nhìn những sinh hoạt của những người tâm thần, tôi chợt nghĩ sao phận người vụn vỡ đến ê chề. Cũng một kiếp người, nhưng ở đây sao thiệt thòi quá. Họ như những người vô gia đình, nụ cười của họ có điều gì đó thức tỉnh lương tâm của mỗi người. Vào đây, phần lớn họ là những người không chốn nương thân, không tình thân máu mủ. Họ sống nhờ vào những tấm lòng, của các Y Bác sĩ, của những người hy sinh phục vụ, vì tình thương đồng loại. Ở một khu khác, nơi đa phần là những người già yếu, không con cháu, không người thân hơi, họ vào đây gởi thân phận mình, như những cây chùm gửi quấn mình vào những thân cây. Có những người mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo, lao phổi, ung thư, tai nạn làm cho họ sống đời thực vật…Nhìn những mảnh đời sáng tối và mong manh, lòng tôi chợt thấy nao nao đến lạ. Ngoài kia, biết bao người may mắn được thừa hưởng cuộc sống , với đầy đủ các phương tiện, và những điều kiện, có khi lại dư đầy. Ở đây thì mọi thứ xem ra còn chật vật quá, mong sao những góp nhặt, và những tấm lòng bác ái yêu thương, đến được những nơi này, để làm ấm lại những trái tim của những con người, hình như đã ngừng đập, trong những bệnh hoạn về thể xác, cũng như trong sâu thẳm của tâm hồn.

Cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn có viết:
Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng 
Để làm gì em biết không?
( ca khúc để gió cuốn đi)
Vâng để nối kết tình yêu thương, để cảm thông và chia sẻ với những mảnh đời như những mảnh vỡ của thủy tinh. Góp chút cho đời, đời sẽ mặn nồng hơn, chung nhau xây đắp, tình thương sẽ trở nên con đường hy vọng cho mỗi người, trong xã hội ngày hôm nay.

Linh mục Giacobe Tạ ChúcAi đã một lần đến đây, cơ sở 2 thuộc Xã Tân Hà, Huyện Hàm  Tân, là nơi đang chăm sóc cho những người tâm thần, và những người có những hoàn cảnh đáng thương, thì không khỏi xót xa cho những mảnh đời, mà tôi tạm gọi là: vụn vỡ.

Hơn 170 người trong đó đủ những mảnh đời và phận người, làm tôi không sao cầm được nước mắt. Họ là những bệnh nhân tâm thần, với những bệnh tình khác nhau. Có những người hầu như mất hết lý trí, họ la hét, đưa những ánh mắt vô hồn nhìn chúng tôi, như trong một thế giới vô tri. Có những người nhẹ hơn, họ có thể có một vài nhận thức nhỏ, nhưng cũng chưa thể nói là hoàn toàn tự chủ. 24 anh chị em làm việc ở đây vô cùng vất vả, họ làm chủ yếu là dựa vào cái tâm, những mảnh vụn của tình người, được nhặt ghép lại, trong tấm lòng nhân ái và độ lượng. Nhìn những sinh hoạt của những người tâm thần, tôi chợt nghĩ sao phận người vụn vỡ đến ê chề. Cũng một kiếp người, nhưng ở đây sao thiệt thòi quá. Họ như những người vô gia đình, nụ cười của họ có điều gì đó thức tỉnh lương tâm của mỗi người. Vào đây, phần lớn họ là những người không chốn nương thân, không tình thân máu mủ. Họ sống nhờ vào những tấm lòng, của các Y Bác sĩ, của những người hy sinh phục vụ, vì tình thương đồng loại. Ở một khu khác, nơi đa phần là những người già yếu, không con cháu, không người thân hơi, họ vào đây gởi thân phận mình, như những cây chùm gửi quấn mình vào những thân cây. Có những người mắc phải những căn bệnh hiểm nghèo, lao phổi, ung thư, tai nạn làm cho họ sống đời thực vật…Nhìn những mảnh đời sáng tối và mong manh, lòng tôi chợt thấy nao nao đến lạ. Ngoài kia, biết bao người may mắn được thừa hưởng cuộc sống , với đầy đủ các phương tiện, và những điều kiện, có khi lại dư đầy. Ở đây thì mọi thứ xem ra còn chật vật quá, mong sao những góp nhặt, và những tấm lòng bác ái yêu thương, đến được những nơi này, để làm ấm lại những trái tim của những con người, hình như đã ngừng đập, trong những bệnh hoạn về thể xác, cũng như trong sâu thẳm của tâm hồn.

Cố nhạc sỹ Trịnh Công Sơn có viết:
Sống trong đời sống. Cần có một tấm lòng 
Để làm gì em biết không?
( ca khúc để gió cuốn đi)
Vâng để nối kết tình yêu thương, để cảm thông và chia sẻ với những mảnh đời như những mảnh vỡ của thủy tinh. Góp chút cho đời, đời sẽ mặn nồng hơn, chung nhau xây đắp, tình thương sẽ trở nên con đường hy vọng cho mỗi người, trong xã hội ngày hôm nay.


Linh mục Giacobe Tạ Chúc 

Thứ Tư, 30 tháng 11, 2016

MÙA VỌNG VÀ ÂM VỌNG CỦA GIOAN TIỀN HÔ
(Mt 3,1-12)
Bước vào Mùa vọng, những chủ đề quen thuộc lại trở về với con người: Tỉnh thức, sám hối, đổi mới…để đón chờ Chúa quang lâm. Lần đến thứ nhất trong thân phận con người bé nhỏ, lần đến thứ hai trong uy linh cao cả của Đấng phán xét: “ Cây rìu đã đặt sát gốc cây: bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa” (Mt 3, 1-12)
Âm vọng của sám hối
Lệnh cấp bách vì không thể trì hoãn, con người đứng trước những vấn nạn vô cùng hiện sinh, thiên tai, nạn tai và những bệnh tật, rủi may trong cuộc đời. Hằng ngày, nếu lướt qua các tin tức trên thế giới và cũng như trong mỗi quốc gia. Người ta thấy, tin buồn nhiều hơn là những tin vui. Một cơn bão lũ đổ về, một trận động đất xảy ra, một cuộc đọ súng, hay những cuộc chém giết vì những tranh giành cho miếng ăn mỗi bữa…Con người như bị vong thân. Chính vì những lẻ đó, mà cần sám hối, trở về với Thiên Chúa để được Ngài thứ tha. Chắc gì, chúng ta có thể sống thêm được một vài giây nữa. Cuộc sống và phận người mong manh như hoa đồng, cỏ nội, sớm nở chiều tàn. Sám hối không phải ngồi đó mà khóc than, hay chỉ xưng thú đôi ba tội, rồi rước lễ trong một vài thánh lễ. Cũng không chỉ ăn chay đôi ba ngày, hay làm một vài việc bác ái. Sám hối là một hành trình và cuộc đổi mới tận căn. Như ông Gia-kêu, xin bồi thường gấp bốn lần những thiệt hại mà mình đã gây ra. Hoán cải tâm hồn và cuộc đời để đón chờ ơn cứu độ, không phải hôm qua, ngày mai mà chính là hôm nay, Thiên Chúa đến viếng thăm dân Ngài.
Âm vọng của khổ chế
Những hình ảnh sa mạc, châu chấu và mật ong. Kiểu ăn mặc, áo lông lạc đà, thắt lưng bằng dây da, như muốn muốn gởi đến cho mỗi người thông điệp: khổ chế, tiết chế đời sống xác thân. Một khi thanh thoát, và không vướng bận áo mão, cân đai, lộng vàng che ngợp, thì con người mới dễ dàng gần Thiên Chúa hơn. Họ có thể nghe được tiếng của Chúa, như Thánh Gioan Tẩy giả. Con người ngày hôm nay được thừa hưởng quá nhiều, những thành tựu của khoa học, y học. Các phương tiện hằng ngày, đều rất dễ dàng tìm thấy trong tầm tay. Sự ra đời của các máy móc, thiết bị điện toán, điện thoại thông minh, như đưa con người vào những khung trời thế giới vừa thực, vừa ảo, cũng rất gần mà rất xa. Người ta có thể thấy nhau và biết nhau dù cách nhau gần nửa vòng trái đất. Khổ chế như Gioan quả là một thử thách cho những môn đệ của Chúa Giê-su, khi trong một thế giới vật chất, hưởng thụ như chiếm hết mọi ngõ ngách của đời người.
Đấng Cứu Tinh sẽ xuất hiện
Đấng mà Gioan Tiền hô loan báo là Đấng quyền năng, theo vị Ngôn sứ loan báo là Đấng cứu thế mà muôn dân hằng đợi mong. Gioan chỉ là tiếng kêu, còn Ngài chính là Logos: Lời hằng hữu, xuất phát từ cung lòng Thiên Chúa Cha, và được Cha sai đến để cứu độ nhân loại. Gioan là kẻ dọn đường và chỉ cho dân chúng thấy Đấng Cứu tinh sẽ sinh ra. Người mà thiên hạ mong đợi, nhưng Người không đến trong cung điện nguy nga, mà Người đến trong dáng dấp của những kẻ thấp hèn: một trẻ thơ bé bỏng, sinh ra giữa hang cùng ngõ tận. Gioan Tiền hô đã giới thiệu về Đức Giê-su: “ Đấng đến sau tôi, nhưng có trước tôi. Tôi không đáng xách dép cho Ngài”.
Lạy Chúa Giê-su, bao lần Chúa đến, bao lần con sống trong bản giao hưởng của Mùa vọng: tỉnh thức và cầu nguyện. Xin cho chúng con biết dệt nên cuộc đời mình bằng những nốt nhạc: sám hối -canh tân- lên đường thi hành mệnh lệnh mà Chúa đã giao phó cho mỗi người trong chúng con. Amen.

Linh mục Gia-cô-bê Tạ Chúc 
MONG CHỜ CHÚA ĐẾN
Chúa nhật II Mùa vọng, năm A (Mt 3, 1-12)
Bước vào Mùa Vọng, phụng vụ Lời Chúa xoay quanh các đề tài: tỉnh thức, chờ đợi Chúa đến, ăn năn sám hối tội tình…Niềm tin Ki-tô giáo dạy cho mỗi người biết, Chúa đã đến trong thế gian, lần thứ nhất: trong hang đá kiếp phận người. Lần đến thứ hai là trong ngày phán xét, ngày quang lâm. Khắc khoải chờ mong Ngài ngự đến đó là tâm trạng của những người con của Chúa. Như trẻ thơ mong đợi cha mẹ mình trở về sau mỗi ngày làm việc. Con người cũng vậy, luôn ngước mắt và cậy trông ơn Cứu độ từ trời cao ban xuống.
Như lời Thánh Gioan Tẩy Giả rao giảng tại hoang địa miền Giu-đê-a rằng: “ Anh em hãy sám hối, vì Nước Trời đã đến gần”(Mt 3,1). Trong những năm gần đây, người ta thi nhau đoán ngày tận thế, có nhiều người còn đưa ra cả những con số chính xác về ngày giờ tháng năm. Nhưng có lẻ chẳng ai biết được ngày giờ nào. Chỉ biết vào giờ nó không ngờ, thì con người sẽ đến, như kẻ trộm, như chiếc lưới phủ xuống bất thình lình. Vì vậy, chúng ta hãy sẵn sàng, hãy đèn dầu cháy sáng trong tay, như người tôi tớ đợi chủ đi ăn cưới trở về.
Mong đợi Chúa không phải trong thái độ thụ động, khoanh tay đứng nhìn. Ngược lại, người tín hữu phải tích cực chung xây cuộc đời. Hãy bước vào miền Sa mạc, nơi linh thiêng và là nơi gặp gỡ Thiên Chúa. Trong ngôn ngữ kinh thánh, sa mạc là nơi trần trụi, nghèo hèn, và là chốn gặp gỡ Thiên Chúa. Gioan Tẩy Giả đã chọn sa mạc để rao giảng và làm phép rửa. Những người đến cùng Gioan đủ mọi thành phần: dân thành Giê-ru-sa-lem, dân miền ven sông Gio-đan. Thậm chí ngay cả những người chống đối Chúa, như nhóm Sa-đốc và Pha-ri-siêu. Gioan loan báo Nước trời đã gấn đến, mọi người hãy sám hối tội lỗi để thoát khỏi chốn lầm than. Chớ có ỷ lại, cậy mình là con cháu Ab-ra-ham mà tránh được cơn thịnh nộ đến từ Thiên Chúa. Chờ  đón Chúa đến làm cho con người tích cực hơn trong bổn phận hằng ngày của mình. Trái đất, ngôi nhà chung của nhân loại đang bị lở loét và xuống cấp một cách trầm trọng bởi những chiến tranh, lòng hận thù, sự phá hoại, lòng tham lam, ích kỷ của con người. Tội lội đã làm hoen ố hành tinh xanh của nhân loại. Những biến đổi về môi trường khí hậu, đã ảnh hưởng không nhỏ lên cuộc sống chung của mọi người. Nhân loại cần sám hối để đón nhận ơn tha thứ đế từ Thiên Chúa, bằng không: “ Cái rìu đã đặt sát gốc cây, bất cứ cây nào không sinh quả tốt đều bị chặt đi và quăng vào lửa” (Mt 3, 10).
Triều đại Người đua nở hoa công lý và thái bình thịnh trị đến muôn đời. Ước mơ về một thế giới tốt đẹp, trong đó con người có Thiên Chúa là Cha và tất cả là anh em một nhà, như là một lực của  pít-tông đẩy chúng ta lên đường hăm hở đi đón Chúa. Bởi vì, Ngài là Đấng quyến năng, từ bi và nhân hậu. Mong chờ Ngài, nguồn ơn cứu độ sung mãn cho bất cứ ai tìm kiếm, tin tưởng và mến yêu.

Lm Giacobe Tạ Chúc 

Thứ Ba, 22 tháng 11, 2016

MÙA VỌNG VÀ CÕI LÒNG
Mỗi độ thu sang đông về, cứ nghe đâu đây tiếng gọi mời của Mùa Vọng. Sắc tím trở mình trong phụng vụ nói lên một điều gì đó, như mong nhớ, hoài thương, dù đất trời không rõ nét nhưng đâu đây hơi ấm mùa đông, cũng phảng phất trong lòng mỗi sáng trở mình thức dậy. Mùa vọng với những điệu ru muôn thưở: tỉnh thức, sẵn sàng, đón chờ Đấng Cứu Thế.
Màu tím không phải điệu buồn như đồi tím hoa sim, cũng chẳng phải tím màu vụn vỡ của sắc  hoa ti-gôn. Tím của đợi chờ, tím của trung thành với Đấng đã nối kết với con người. Thế giới đang tan chảy trong những kết nối của facebook, zalo. Con người có thể khuây khỏa trong những nhớ nhung của mình, qua các phương tiện truyền thông hiện đại. Chỉ cần vài ba kỹ thuật xử lý, là chúng ta có thể gần nhau, dù trong một chiều kích của thế giới ảo. Thiên Chúa Đấng vượt ngàn trùng bể khơi, đã không để mặc con người chơi vơi, bơi giữa những đại dương giới hạn khôn cùng. Ngài xé trời mà đến, để tìm gặp con người. Nhưng Thiên Chúa cũng ưa thích ẩn mình đi trong những kiểu bóng gió, để chơi một cuộc trốn tìm. Ngài muốn con người khát mong, và kiếm tìm Ngài. Bộc bạch một cách trực diện quá có thể không là cách thức của Đấng quyền năng. Dẫu sao cũng phải để con người bằng những nổ lực, gắng công, gắng sức, và nhất là trong những khoảng khắc của đợi chờ. Mùa vọng như là một sáng tác còn dang dở của Thiên Chúa. Ngài chỉ mới bắt đầu với một vài phiên khúc, phần còn lại Ngài dành để cho con người. Đến lúc kết thúc, Thiên Chúa sẽ đặt vào trong nhân loại một nốt nhạc cuối cùng, để khép lại bản tình ca của Đấng là Thiên Chúa. Con người được mời gọi để cất công lên đường tìm về với nguồn cội. Về phần mình, Thiên Chúa luôn tạo ra nhiều cơ hội, ở những góc sút khác nhau để con người có cơ may tận dụng, làm nên những bàn thắng đẹp mắt. Những cơ hội trong mỗi tuần phụng vụ, đều được các Thánh ký trình bày, cũng ở những lăng kính khác nhau. Nếu khéo léo xử lý, thì mỗi người có thể tìm được cho mình cơ hội nào phù hợp nhất. Lòng quảng đại của Thiên Chúa không chỉ trải qua mấy tuần trong Mùa vọng, nhưng là đi đến tận cùng của lịch sử cứu độ.
Chỉ vỏn vẹn trong bốn tuần ngắn ngủi, nhưng không thể phủ nhận những sắc thái của màu tím vọng lại, có những âm hưởng, khi trầm khi bỗng, khi ngân nga réo rắt như những hồi chuông trên các giáo đường. Lòng người nghe xôn xao, đâu đây những bản thánh ca mùa đông, mùa Giáng sinh lại trỗi lên nghe ấm lòng đến lạ. Ôi lại sắp đến một mùa Noel nữa rồi!

Lm Giacobe Tạ Chúc 
TỈNH THỨC VÀ SĂN SÀNG (Mt 24, 37-44)
Mùa Vọng nữa lại về với mỗi chúng ta, sắc màu phụng vụ được chuyển sang màu tím. Như những cánh hoa sim bên chiều mong mỏi đợi chờ, và mong sao tình yêu là chung thủy. Ngày nào chinh phụ ngóng bóng chinh phu, dù đã qua thời khói lửa chiến tranh, nhưng con người vẫn thấy mong manh vô tận. Tỉnh thức vẫn là lối mở cho người Ki-tô hữu bước vào Mùa Vọng. Chúa sẽ đến bất ngờ và không biết ngày giờ nào. Chỉ những ai thức tỉnh, mới có thể gặp được Chúa.
Những cái chết bất ngờ
 Thảm họa xảy ra dịp EURO 2012. CĐV người Trung Quốc Jiang Xiaoshan đêm nào cũng thức trắng để xem EURO cùng bạn bè nhưng ngày vẫn đi làm bình thường. Sau 11 đêm liền không ngủ vì EURO, xem xong trận đấu giữa Italia và CH Ireland, Jiang Xiaoshan về nhà vào lúc 5 giờ sáng. Tắm gội xong, anh ngủ thiếp đi và… không bao giờ tỉnh dậy nữa.
Ngày 5/11/2011, trọng tài 42 tuổi Timoleon Castillo đang điều khiển một trận futsal tại thị trấn Cordero (Tachira, Venezuela). Chẳng hiểu trước đó Castillo đã đưa ra quyết định gây tranh cãi nào mà lúc các cầu thủ mải ăn mừng bàn thắng thì có một kẻ lao xuống sân, dí súng vào đầu ông rồi bóp cò 3 phát. Cảnh sát còn chưa kịp tóm tên sát nhân thì trọng tài Castillo đã mất mạng.
 Tại Việt Nam, theo thống kê của Cục Cảnh sát giao thông năm 2015 cả nước xảy ra 22.827 vụ, làm chết 8.727 người, bị thương 21.069 người.  Và còn nữa nhiều lắm, những cái chết bất ngờ xảy ra trong cuộc đời này, không ai có thể biết trước và đoán trước sinh mạng của mình, ngoài trừ một mình Thiên Chúa.
Anh em hãy tỉnh thức
Ngày quang lâm của Chúa xảy ra bất ngờ, khi con người mải mê lo tìm kiếm: danh vọng, của cải, lạc thú trần gian thì Chúa đến. Bất thình lình như một chiếc lưới chụp xuống, như kẻ trộm đến nhà vào ngày giờ chủ không ngờ đến. Tỉnh thức như các cô trinh nữ khôn ngoan đi đón chàng rể, chẳng những mang theo đèn mà còn đổ đầy dầu vào các bình, để thắp sáng mỗi khi chàng rể đến. Vì họ không biết giờ, ngày nào chàng rể sẽ đến. Thái độ thụ động và chủ quan sẽ làm cho chúng ta không kịp trở tay, khi Chúa đến, như con tàu Nô-ê, trong lúc mọi ngươi đang vui hưởng  lợi lộc, bỗng lộc trên trần gian thì nạn hồng thủy ập đến, cuốn trôi tất cả. Tỉnh thức để biện phân và nhận ra những dấu chỉ của Chúa, trong cuộc sống hằng ngày, để thoát khỏi vòng kềm kẹp của: danh, lợi, thú. Tỉnh thức cũng có nghĩa là cậy dựa vào tình thương, và ơn trợ giúp của Chúa, sám hối và quay về với Ngài, trong phút giây thường ngày: “ Hãy cố gắng, dù yếu đuối sa ngã, con hãy xin Chúa tha thứ và tiếp tục tiến. Trên võ đài, trong vận động trường quốc tế, các lực sỹ cũng lắm lần ngã quỵ, bị nhiều cú đấm, bị thương tích, nhưng cứ vùng dậy, cứ hy vọng, họ đã đạt giải vô địch quốc gia” ( Đường hy vọng số 971).
Sẵn sàng cho một cuộc hoán cải
Hành trình theo Chúa là con đường hẹp, con đường dẫn đến ơn cứu độ. Chúa đến trong trần gian là để Mạc khải mầu nhiệm Nước trời. Ngài chỉ cho con người con đường dẫn đến sự thật tuyệt hảo. Mong chờ Chúa đến không dừng lại ở thái độ bên ngoài, mà còn phải canh tân tận bên trong. Tỉnh thức thôi chưa đủ, cần phải hoán cải và thực hiện một cuộc thay đổi tận căn. Con người tự sức mình không thể chiến đấu nổi với ba thù: ma quỷ, xác thịt và thế gian. Nhưng một khi mặc lấy áo giáp là Chúa Ki-tô, với những ân sủng: Lời Chúa, Thánh Thể, các bí tích, thì có thể đứng vững, và ngẩng cao đầu để đón chờ ngày Chúa quang lâm.
Mùa Vọng kêu mời tất cả những ai tin vào Đấng Cứu Thế, hãy sẵn sàng, tỉnh thức và làm những việc lành phúc đức. Ngày giờ nào Chúa đến, không ai biết được. Mỗi người luôn ý thức về vai trò và trách nhiệm của những con cái Chúa, là chu tất mọi bổn phận, và bậc sống mình, sao cho xứng với tước hiệu là con cái Chúa Giê-su Ki-tô.

Lm Giacobe Tạ Chúc